Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Sau Khi Trọng Sinh, Nương Tử Bệnh Kiều Sát Điên Rồi! Chương 28

Cài Đặt

Chương 28

Nương Trụ Tử vừa dứt lời, dân làng liền chỉ trỏ bàn tán về phía La thị. Cha con Lê gia và Mạnh Yến Lãng lúc này mới vội vàng từ ngoài đồng chạy về.

Nhìn thấy bộ dạng nhếch nhác của Hạ Mai và Chu thị, sau khi hiểu rõ đầu đuôi câu chuyện, ánh mắt họ nhìn về phía La thị như muốn ăn tươi nuốt sống.

"Nam nhân nhà các người về đúng lúc lắm, mau bồi thường đi! Ta cũng không đòi nhiều, mỗi nhà đền một đấu gạo là được." Da mặt La thị dày tựa tường thành, chẳng hề để tâm đến ánh mắt giết người của bọn họ mà vẫn gân cổ lên rít gào.

Thái dương Thôn trưởng giật giật, với thái độ muốn dĩ hòa vi quý, ông nghiêm giọng quát mắng La thị vẫn đang cố sống cố chết đòi quyền lợi.

"La thị, chuyện này dừng ở đây, nếu bà còn đi khắp nơi gây chuyện thị phi, ta nhất định không tha cho bà! Giải tán, giải tán hết đi, việc ngoài đồng không cần làm nữa à?"

"Thôn..."

La thị còn định nói thêm, nhưng Thôn trưởng sa sầm mặt mày, quét một ánh mắt sắc lẹm qua khiến bà ta lập tức im bặt như gà rù. Sau chuyện này, danh tiếng của La thị coi như thối hoắc.

Gieo xong lúa mì vụ đông, mọi người lại tất bật chuẩn bị cho mùa đông giá rét sắp ập đến. Củ cải và cải trắng trồng ngoài ruộng đã được thu hoạch hết về, Chu thị cùng Hạ Văn Khê ngày ngày ở trong sân phơi rau khô, muối dưa chua.

Mạnh Yến Lãng thì phụ trách lên núi, tích trữ củi đốt qua mùa đông. Những ngọn núi vô chủ gần làng sớm đã bị dân làng quét sạch sành sanh, chỉ còn lại một số cây cối mà quan phủ nghiêm cấm chặt phá, dù vậy cành cây ở thấp cũng bị chặt trụi lủi, chỉ còn trơ lại những thân cây cao vút chọc trời.

Rừng sâu có mãnh thú, dân làng thường không dám bén mảng tới. Mạnh Yến Lãng gan lớn, mỗi lần vào núi đều bội thu trở về, ngoài việc mang về từng bó củi khô lớn, thỉnh thoảng còn săn được thú rừng.

Dưới sự giúp đỡ của hắn, cha con Lê gia cũng theo chân chạy vào rừng sâu mấy ngày, gom đủ củi lửa để đốt cho cả mùa đông. Tiết trời ngày càng lạnh giá, mắt thấy sắp có tuyết rơi, người dân vào núi cũng ngày một thưa thớt.

Sau khi đi giao mẻ đậu phụ cuối cùng, Mạnh Yến Lãng quyết định trước khi tuyết rơi sẽ vào núi thêm một chuyến nữa, săn ít thú rừng để đổi lấy hàng tết.

Chuyến đi này phải mất vài ngày, Chu thị chuẩn bị cho hắn áo bông dày và lương khô, hai nương con đứng ở cổng viện dõi mắt nhìn theo bóng lưng hắn rời đi.

Trong rừng núi tĩnh mịch đen kịt, gió lạnh rít gào, cuốn những chiếc lá khô bay múa đầy trời. Một đám hắc y nhân mai phục trong đó, trời dù lạnh đến đâu, bọn họ vẫn bất động như tượng, thỉnh thoảng lại vang lên tiếng cú kêu thê lương rợn người.

Hắn đột ngột tuốt thanh kiếm bên hông, mũi kiếm chỉ thẳng lên đỉnh núi: "Hành động!"

Dứt lời, những bóng đen mai phục lập tức lao vút về phía trại thổ phỉ đèn đuốc sáng trưng trên núi. Mạnh Yến Lãng ngoái đầu liếc nhìn chân núi một cái, rồi lập tức theo sát phía sau.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc