Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
"Có việc gì không?" Nàng nhíu mày hỏi.
Nàng nhớ mang máng quan hệ giữa Chu thị và nhà này cũng chỉ ở mức bình thường. La thị dường như chẳng hề hay biết liêm sỉ là gì, mặt dày mày dạn nói: "Trong nhà đã hết gạo nấu cơm rồi, ta sang mượn chút lương thực."
"Nương ta ra đồng rồi, không có ở nhà."
Hạ Văn Khê có chút ngạc nhiên, trong thôn ai mà chẳng biết nàng là tân nương tử mới về nhà chồng.
"Ta biết bà ấy không có nhà. Hôm qua ngươi cho Tam Nữu nhà ta một viên kẹo mạch nha, ngươi là cô nương tốt bụng, chắc sẽ không trơ mắt nhìn mấy đứa nhỏ như Tam Nữu đói bụng đâu nhỉ." La thị cười đến là nịnh nọt.
Sự tự cho là đúng của bà ta khiến Hạ Văn Khê cạn lời.
Hôm qua, đứa bé gái nhỏ nhất nhà họ La chơi đá một mình ở chân tường hậu viện nhà nàng, nàng hảo tâm ném cho đứa bé một viên kẹo, tình cờ bị La thị đi về nhìn thấy.
"Đại nương, ta không làm chủ gia đình, bà muốn mượn lương thực thì phải nói với nương ta."
La thị nghe vậy sắc mặt lập tức thay đổi. Bà ta cứ tưởng Hạ thị mới về làm dâu Mạnh gia tính tình nhu mì yếu đuối, là kẻ dễ nói chuyện.
"Cô nương tốt, ngươi cứ đong cho đại nương một đấu gạo để cầm cự vài bữa trước đã."
Nghe bà ta vừa mở miệng đã đòi một đấu gạo, Hạ Văn Khê lắc đầu tỏ vẻ lực bất tòng tâm, định đóng cửa lại. Nào ngờ La thị sống chết tì người vào cửa, đứng lì ở ngoài cổng viện, giơ cái túi vải trong tay lên, bày ra cái dáng vẻ "ngươi không đồng ý thì ta không đi".
Xa xa trên đường làng, nương của Trụ Tử đi giặt đồ ngang qua thấy cảnh này thì vội vàng đặt chậu xuống ven đường, ba chân bốn cẳng chạy thục mạng ra đồng.
Trong thôn ai mà không biết, La thị là kẻ khó dây dưa nhất.
Hai người giằng co một hồi, La thị nói hết lời ngon ngọt mà Hạ Văn Khê vẫn trơ ra như đá, dần dần bà ta mất hết kiên nhẫn.
"Được lắm cái con ma ốm sao chổi này, chẳng qua chỉ là một đấu gạo thôi mà, không tích chút đức thì xem sau này ngươi làm sao đẻ được con. Nương con Mạnh gia đúng là bị ngươi cho uống bùa mê thuốc lú, cưới ngươi về chỉ tổ tốn cơm tốn gạo." La thị chỉ thẳng vào mũi Hạ Văn Khê mà chửi ổng lên.
Hạ Văn Khê lười đôi co với bà ta, đẩy bà ta ra định đóng cửa, nhưng thân hình đẫy đà của La thị lại xoay chuyển linh hoạt, đè chặt lên cánh cửa còn lại, miệng vẫn lải nhải phun ra những lời khó nghe.
"Đánh đi! Ngươi đánh ta đi! Đánh vào đây này!"
Nước miếng hôi hám phun cả vào mặt, Hạ Văn Khê quay đầu đi, mũi chân khẽ nhích lên định đá văng bà ta ra.
Ngay lúc ấy, sau lưng La thị đột ngột xuất hiện một bàn tay to lớn, túm chặt lấy tóc bà ta, lôi xềnh xệch ra khỏi cổng viện.
"Cái thứ nữ nhân miệng mồm phun phân này, đừng có chắn trước cửa nhà ta, làm bẩn đất nhà ta."
Người đến chính là Chu thị vừa được dân làng gọi về, từ xa nhìn thấy con dâu nhà mình bị bắt nạt, bà lập tức nổi trận lôi đình.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)