Ánh mắt Hoắc Dụng Từ lạnh lùng, mang theo chút xa cách.
Nhưng trên mặt cô ta không lộ chút nào, cô ta đứng thẳng người, dịu dàng xin lỗi:
"Dụng Từ, dù sao thì hôm nay cũng là lỗi của em, anh muốn phạt hay mắng, em đều chịu."
Giải thích đến mức này, Bạch Y Y cũng có lý do chính đáng.
Hoắc Dụng Từ không truy cứu thêm, lạnh lùng nói: "Chuyện này không được phép sai sót, bảo người điều tra kỹ Tạ Lập Hùng. Nếu không phải bị hãm hại, rút lại kế hoạch đầu tư."
Bạch Y Y vội đáp: "Anh yên tâm, em đã cho người điều tra rồi. Nếu ông ta thật sự có vấn đề, không cần anh nói em cũng không dám hợp tác."
Sắc mặt Hoắc Dụng Từ hơi dịu lại, anh ta xoa nhẹ thái dương: "Không có việc gì khác thì em ra ngoài đi."
Bạch Y Y nhận ra Hoắc Dụng Từ đang khó chịu, cô ta thử đề nghị: "Dụng Từ, trông anh mệt mỏi quá, để em massage đầu cho anh nhé? Ba em mỗi lần đau đầu đều nhờ em làm, ông khen em có kỹ thuật chuyên nghiệp."
"Không cần." Hoắc Dụng Từ cự tuyệt. "Bảo tài xế đến đón anh về."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
Gớm sốt hết cả ruột. Tưởng căm thù lắm,đọc mãi chỉ thấy ỡm ờ k lỡ. Chả làm đc rì ra hồn kêu trả thù
@Nhung Vũ ôi, t phải vào t8m cùng. Đọc kiểu ức ghê, k quyết tâm gì cả. Ráng thêm mấy chương nữa còn vậy chắc bỏ ngang


