Sau bữa trưa, Đường Tư Kỳ chợp mắt một lát, dẫu sao sáng nay cô phải dậy quá sớm. Trước lúc ngủ, cô không quên tự đặt một cái báo thức.
Hai giờ năm mươi phút chiều, chuyến tàu đến Ôn Châu. Đường Tư Kỳ bước xuống xe một cách suôn sẻ, tâm trạng vô cùng vui vẻ.
Không ngờ lần đầu tiên đi tàu cao tốc lại tiện lợi đến thế. Trước kia mỗi lần đi xe khách, vừa xuống xe là cô thấy hai chân sưng vù cả lên. Độ thoải mái của tàu cao tốc nhỉnh hơn xe khách rất nhiều, hành khách có thể đứng lên đi lại, việc đi vệ sinh này nọ cũng tiện hơn hẳn.
Cô thầm nghĩ sau này đi lại giữa Thượng Hải và Ôn Châu chắc chắn sẽ chẳng bao giờ thèm đoái hoài tới xe khách nữa.
Rời khỏi nhà ga, cô không về nhà ngay. Chuyện quan trọng nhất hôm nay chính là điểm danh để kiếm tiền vàng. Đường Tư Kỳ bước ra khỏi ga tàu, leo tót lên chiếc xe buýt chạy thẳng đến trường cấp ba.
Dù buổi trưa đã ăn no bụng, nhưng hễ nghĩ tới món sủi cảo chiên ngoài cổng trường, cô lại không kìm được cơn thèm thuồng.
Hồi học lớp mười hai, cô thích nhất là mua một phần sủi cảo chiên mang về nhà, vừa giải đề vừa nhâm nhi thưởng thức, cảm giác sung sướng tựa như tiên trên trời.
Từ ngày lên đại học, cô vẫn duy trì kỷ lục tháng nào cũng bắt xe về thăm nhà, cốt cũng chỉ vì mấy món ngon nức nở lẩn khuất khắp các hang cùng ngõ hẻm nơi đây.
Bước xuống xe, Đường Tư Kỳ rẽ trái rẽ phải nhắm mắt cũng tìm được đường tới quán sủi cảo chiên quen thuộc.
“Ông chủ, cho cháu một phần sủi cảo chiên cỡ nhỏ.”
Ông chủ vừa thấy cô đã cười tươi rói: “Ây da, cháu gái về rồi đấy à? Lâu lắm mới thấy mặt mũi cháu, dạo này đi làm xa rồi phải không?”
Đường Tư Kỳ gật đầu cái rụp: “Vâng ạ, cháu đi làm rồi, hiện đang ở Thượng Hải.”
“Chà, làm ở Thượng Hải cơ à, khá lắm khá lắm, thế cháu đang làm nghề gì thế?”
Ông chủ mở quán ngay cạnh cổng trường cấp ba, khách khứa tới lui quanh năm suốt tháng phần lớn đều là giáo viên và học sinh. Những người đã tốt nghiệp mà vẫn thi thoảng ghé ăn giống như Đường Tư Kỳ cũng không hề hiếm, ông ấy quen mặt nên gặp nhau là lại mở miệng hỏi han đôi câu.
Đường Tư Kỳ đáp: “Cháu làm họa sĩ ạ.”
“Khá lắm, thành họa sĩ ở Thượng Hải rồi cơ đấy.” Ông chủ vừa lân la trò chuyện đôi câu, vừa nhanh tay thả mấy viên sủi cảo vào chiếc chảo dầu đang sôi lục bục.
Sủi cảo chiên, nói trắng ra chính là há cảo đem đi rán. Bánh vừa thả vào chảo dầu đã phát ra những tiếng xèo xèo vui tai. Mùi thơm đặc trưng tỏa ra ngào ngạt, ngay lập tức khiến Đường Tư Kỳ quên béng cuộc trò chuyện có phần gượng gạo vừa rồi. Cô hoàn toàn đắm chìm vào niềm hạnh phúc khi sắp được thưởng thức món ngon nhớ nhung bấy lâu nay.
Quán này bán sủi cảo chiên với dăm bảy loại nhân khác nhau, thế nhưng thông thường nếu khách bước vào mà không dặn dò gì thêm, ông chủ sẽ mặc định làm nhân thịt heo trộn lá hẹ, bởi đây vốn dĩ là hương vị truyền thống nhất.
Chẳng mấy chốc, một đĩa sủi cảo chiên nóng hổi bốc khói nghi ngút đã được dọn lên bàn. Ông chủ cũng thôi không bắt chuyện với cô nữa. Theo kinh nghiệm đầy mình của ông ấy, một khi bánh đã được bưng ra, hiếm có thực khách nào còn rảnh rỗi buôn dưa lê, ai nấy đều cắm cả mặt vào đĩa mà ăn cho thỏa cơn thèm.
Đường Tư Kỳ gắp một miếng sủi cảo, quệt nhẹ vào chén nước chấm rồi há miệng cắn ngập răng.
Ôi chao… đúng là cái hương vị thân thương này rồi!
Lớp vỏ bánh mỏng dính, giòn rụm và thơm phức, phần nhân bên trong lại căng nứt nẻ. Giữa lớp thịt heo và lá hẹ còn độn thêm chút củ năng giòn sần sật, nhai rào rạo trong miệng mang tới một phong vị cực kỳ lạ lẫm.
Ngon hết sẩy!
Đường Tư Kỳ thầm giơ cả hai tay hai chân lên thả ngàn cái tim cho ông chủ.
Trình độ nấu nướng này vẫn xịn xò y như ngày xưa!
Vì chỉ gọi một phần nhỏ nên cô ăn vèo cái là hết sạch. Đường Tư Kỳ nán lại quán để thực hiện điểm danh.
[Chúc mừng ký chủ, bạn đã điểm danh thành công tại “Sủi cảo chiên Lão Lý”. Đánh giá mức độ: Hạng A. Hệ thống thưởng cho bạn 24 giờ sinh mệnh, 300 tiền vàng (hiệu ứng thẻ nhân ba tiền vàng). Tổng tài sản hiện tại: 1127 tiền vàng. Thời gian sinh mệnh còn lại: 113 giờ.]
Chà chà, hệ thống vậy mà lại nể nang ưu ái đánh giá quán sủi cảo này tận hạng A cơ đấy. Chuyện này khiến Đường Tư Kỳ vui sướng râm ran.
Dẫu sao đây cũng là quán ăn vặt mà cô mê mẩn suốt bao năm trời. Việc nó nhận được sự công nhận từ Hệ thống điểm danh làm cô có cảm giác tự hào cứ như chính bản thân mình vừa được ai đó biểu dương vậy. Số lượng tiền vàng hiện tại đã vượt mốc một nghìn, ngó đồng hồ thấy hãy còn kha khá thời gian mới tới bữa tối, Đường Tư Kỳ quyết định rảo bước sang trung tâm điện máy nằm khá gần nhà để dạo quanh một vòng.
Nơi này bày bán vô vàn thiết bị kỹ thuật số, lẫn các mặt hàng điện gia dụng.
Lúc đi ngang qua gian hàng chính hãng của một thương hiệu nọ, cô còn cố tình ghé vào trong để xài thử chiếc máy tính xách tay đời mới nhất.
Chà, quả nhiên vừa gọn nhẹ lại vừa mượt mà!
Cô mới vừa bước xuống khỏi chuyến tàu cao tốc, trong chiếc balo đeo trên lưng lúc này vẫn còn đang nằm chễm chệ cái laptop cũ mèm. Đem hai thứ ra cân đo đong đếm, cái cỗ máy già cỗi kia chẳng khác nào một khối sắt vụn nặng trịch.
Nếu có cơ hội đổi sang một chiếc laptop mới, sau này xách đi xách lại khắp nơi cũng đỡ phải gãy lưng.
Ý nghĩ ấy vừa xẹt qua trong đầu, Đường Tư Kỳ đã vô thức bật cười thành tiếng. Cái thứ lười biếng toàn ru rú trong nhà như cô thì ngoài Thượng Hải với Ôn Châu ra, còn có thể xách mông đi đến xó xỉnh nào được nữa kia chứ.
“Chào cô gái, chiếc máy tính xách tay này là mẫu mã mới nhất vừa được công ty chúng tôi tung ra thị trường. Dù được định vị ở phân khúc mỏng nhẹ, song nó lại cực kỳ mượt mà khi dùng để lập trình game hay thiết kế đồ họa. Hiệu năng của máy vô cùng ổn định, thậm chí nếu muốn dùng làm máy chuyên chơi game cũng cân được tất, cô cứ nhìn cấu hình của chiếc card màn hình này là rõ.”
Haiz, người kia càng ra sức hót hay, cõi lòng Đường Tư Kỳ lại càng ngứa ngáy dữ dội, cô hận không thể dốc cạn túi để rinh ngay nó về nhà.
Chỉ tiếc là số lượng tiền vàng trong tay hãy còn vơi đi đôi chút, tốt nhất vẫn nên dẹp mộng tưởng qua một bên để đi dòm ngó chiếc máy rửa bát trước.
Hệ thống quy định một chiếc máy rửa bát có giá là một nghìn tiền vàng, mà tài sản hiện tại của cô đã dư dả để mua nó.
Đường Tư Kỳ mang theo vẻ mặt luyến tiếc bịn rịn vẫy tay chào tạm biệt chiếc máy tính xách tay trong mộng, lững thững bước lên khu đồ điện gia dụng ở tầng hai. Chỗ này trưng bày la liệt đủ các thể loại máy móc tủ lạnh không thiếu một thứ gì.
Ngay đến cả máy rửa bát cũng có hằng hà sa số các kiểu dáng khác nhau. Có điều, gã nhân viên bán hàng kia chắc mẩm cô chỉ là một cô nhóc sinh viên rỗng túi, hoàn toàn chệch khỏi tệp khách hàng tiềm năng, thế nên gã ta lơ đẹp cô đi để ưu tiên vồ vập bợ đỡ đám người lớn tuổi sang trọng khác.
Đường Tư Kỳ cũng chẳng rảnh mà đi so đo, cô khoanh tay đứng chầu chực ở một góc để dỏng tai nghe hóng hớt.
Thì ra trên đời này máy rửa bát lại được chia thành dăm bảy loại như âm tủ, để bàn, bồn rửa hay là loại độc lập.
Căn nhà của cô vốn dĩ đã xây cất xong xuôi từ đời tám hoảnh, bố mẹ lại chẳng hề chừa ra một khoảng trống nào dưới tủ bếp để lắp máy rửa bát, đâm ra phương án mua loại âm tủ coi như phá sản.
Mà cái loại hệ thống yêu cầu cũng là dòng máy để bàn, sau một hồi căng mắt soi kỹ từng con số mã vạch, cô đã chấm được một chiếc ưng ý.
Mãi một lúc sau nhân viên mới thèm đoái hoài lết đến chào hỏi cô: “Người đẹp, không biết chị đang muốn tìm mua món đồ gì vậy nhỉ?”
Đường Tư Kỳ vươn tay chỉ thẳng vào cỗ máy trước mặt: “Nếu tôi thanh toán ngay bây giờ, các anh có thể giao hàng đến tận nhà trong hôm nay không?”
Gã nhân viên ngẩn tò te mất vài giây: “Nhà chị nằm ở mạn nào thế?”
Đường Tư Kỳ rành rọt đọc rõ địa chỉ nhà mình.
Gã gật gù: “Dạ trong hôm nay giao được luôn ạ. Chị cứ chốt đơn đi, lát nữa thợ của cửa hàng sẽ mang máy đến tận nhà rồi lắp ráp trọn gói cho chị.”
“Gian bếp nhà tôi hơi nhỏ, các anh có thể giúp tôi dựng thêm một cái giá đỡ rồi đặt nó lên trên con máy giặt lồng ngang được không?”
“Dạ chuyện nhỏ, rất nhiều khách hàng bên em cũng chọn kiểu đó, vừa gọn gàng lại dùng chung luôn đường ống thoát nước với máy giặt. Chị cứ yên tâm kê cao gối mà ngủ, mấy anh thợ sẽ xoay xở đâu vào đấy cả thôi. Chị chỉ cần thanh toán thêm chút đỉnh tiền vật tư làm giá đỡ là xong.”
“Thế thì chốt đơn đi, tôi lấy con máy này.”
Gã nhân viên thấy đầu óc mình hơi choáng váng, lẽ nào đây chính là cái cảm giác chốt đơn suôn sẻ trót lọt mà người ta vẫn thường đồn đại hay sao? Không thể tin nổi luôn, ban nãy có biết bao nhiêu khách khứa lượn lờ tới lui mà chẳng chốt nổi một món nào, vậy mà cô gái thoạt nhìn có vẻ rỗng túi này lại xuống tiền cái rẹt sảng khoái đến vậy.
Mãi cho tới lúc Đường Tư Kỳ cầm thẻ quẹt qua khe máy kêu cái bíp rành rọt, gã ta mới dám tin việc mình vừa bán được hàng là sự thật trăm phần trăm.
Đường Tư Kỳ thong dong bước ra khỏi khu trung tâm thương mại. Ngân hàng liền gửi tin nhắn thông báo đến, toàn bộ số tiền mua máy rửa bát ban nãy đã được chuyển thẳng vào tài khoản của cô.
Cô vui sướng râm ran trong lòng, vừa ngâm nga mấy điệu nhạc bắt tai vừa rảo bước về nhà, nhưng tất nhiên cô không hề quên việc phải bấm số gọi cho ông bố quý hóa của mình.
“Alo bố à, bố đang ở xó nào thế? Vẫn còn rảnh rỗi dạo mát ở ngoài đường đấy hả, nghỉ khỏe đi, mau mau vác xác về nhà ngay, con gái rượu của bố về đến nơi rồi đây.”
Hôm nay Đường Duệ Thanh đã dưỡng đủ tinh thần nạp đầy năng lượng, ông ấy thề phải phá đảo cột mốc ba vạn bước chân. Nội trong buổi sáng ông ấy đã lội bộ được tận mười lăm nghìn bước, bây giờ đang rảo cẳng nỗ lực bứt phá mốc hai vạn. Vừa nghe thấy tiếng chuông điện thoại reo inh ỏi, ông vội vàng lôi ra dòm ngó, hờ hờ, quả nhiên là cô con gái cưng gọi tới. Thâm tâm ông lúc này cảm thấy vô cùng đắc ý, sao nào, chạy đua không lại đám thân già này nên định bấm số gọi điện đến khóc lóc cầu xin đầu hàng chứ gì?
Giọng điệu của ông ấy đanh thép vang rền, mang theo chút vênh váo tự đắc chuẩn bị nhấn nút nghe máy. Trước lúc đó ông ấy không quên quay sang khoe khoang với lão Từ đang lội bộ sóng vai cùng mình: “Con bé Tư Kỳ gọi cho tôi đấy.”
Trò chuyện qua lại chưa được hai câu, ông ấy đã ngay lập tức hét toáng lên: “Cái gì cơ! Con về rồi á? Ờ ờ, thế để bố về ngay.”
Cúp điện thoại cái rụp, Đường Duệ Thanh quay phắt sang thông báo với lão Từ: “Thôi dẹp dẹp, tôi không thèm rảo bước với ông nữa đâu, phải tranh thủ chạy về nhà nấu cơm cho con bé Tư Kỳ đã.”
Lão Từ hốt hoảng vươn tay cản ông ấy lại: “Cái con bé Tư Kỳ về thăm nhà rồi á? Thế còn Thiên Ngưng nhà tôi đâu?”
“Nó có hó hé câu nào đâu, chắc mẩm là đánh quả lẻ mò về một mình thôi.”
Đường Duệ Thanh buông thõng một câu rồi vội vã cất bước rời đi. Ông ấy vừa đi vừa âm thầm cảm thán trong lòng, cái lão Từ này đúng là chuyên gia ngoài lạnh trong nóng. Cứ mở miệng ra là bảo đang chiến tranh lạnh với con gái, nhưng thực chất trong lòng lão ta đang nhớ con gái với đứa cháu ngoại đến phát điên lên được ấy chứ.
Thằng bé Lạc Tuấn Bảo kháu khỉnh đáng yêu đến nhường ấy, trên đời này làm gì có ai mà không cưng chiều nó cơ chứ.
Đương nhiên ông ấy làm gì còn tâm trí để nhớ lại xem cái bộ dạng lúc dỗi hờn con gái rượu của mình trông nó thảm hại ra làm sao.
Dọc theo chuyến hành trình cuốc bộ về nhà, Đường Duệ Thanh đã âm thầm dựng sẵn hằng hà sa số các kịch bản trong đầu. Tỷ như câu đầu tiên phải xổ ra để mào đầu với con gái là gì, rủi như bầu không khí chìm vào cảnh ngượng ngập khó xử thì phải lôi chủ đề gì ra để chữa cháy.
Có điều, dẫu cho ông ấy có mọc thêm cái đầu nữa cũng chẳng thể ngờ tới việc ngay lúc đẩy cửa bước vào, đập vào mắt ông là bóng lưng của một người thợ lắp ráp lạ hoắc. Gã đàn ông ấy đang cắm mặt hì hục loay hoay chỉnh chọt cái thứ gì đó ngoài khu vực ban công cạnh gian bếp.
“Này cậu thợ, cậu đang bày trò gì ở đấy thế?” Đường Duệ Thanh đứng chết trân ngoài cửa.
Đường Tư Kỳ thò cái đầu nhỏ ra, toét miệng cười hì hì: “Bố ơi, bố về rồi đấy à?”
Đường Duệ Thanh đứng tồng ngồng trong gian bếp ngó nghiêng một hồi: “Làm giá đỡ à?”
“Vâng ạ, hôm nay con mới sắm được một con máy rửa bát ngon nghẻ, anh thợ này mang tới nhà để lắp ráp giúp con. Anh ấy đang gắn cái giá đỡ, do để trong bếp thấy chật chội ngứa mắt quá nên con bảo anh ấy dời ra ngoài này.”
Đường Duệ Thanh cảm thấy đầu óc mình giống như bị chập mạch, một đống chữ 'mua máy rửa bát', 'lắp giá đỡ' cứ bay lởn vởn trong không trung.
Rất nhanh, ánh mắt của ông ấy đã ghim chặt vào cái cỗ máy màu trắng muốt đang nằm lăn lóc trên mặt đất. Ông thừa sức nhận diện cái thương hiệu này. Bình thường lúc rảnh rỗi ông ấy vẫn thường hay lượn lờ dạo quanh siêu thị, cái mẫu máy rửa bát này ông nhẵn mặt chẳng dưới ba lần nên vẫn lờ mờ nhớ được đôi chút.
“Máy rửa bát này, thật sự là con mua hả? Hết bao nhiêu tiền?” Đường Duệ Thanh hít sâu một hơi dồn khí đan điền, cố gắng đè nén ngọn lửa đang sôi trào trong lồng ngực xuống rồi mới cất tiếng hỏi.
“Bố yên tâm, cũng chẳng đáng là bao đâu ạ.”
Đường Duệ Thanh chỉ liếc mắt nhìn thoáng qua một cái. Dẫu cho trước đó bản thân đã làm công tác tư tưởng kỹ càng, song ông vẫn bị con số trên đó dọa cho hết hồn hết vía.
“Hơn bốn ngàn tệ? Con dám bỏ ra hơn bốn ngàn tệ để rước cái mớ sắt vụn này về nhà hả? Con nhỏ Đường Tư Kỳ kia, con lấy đâu ra nhiều tiền thế?” Đường Duệ Thanh triệt để phát điên, ông ấy hoàn toàn mất đi vẻ điềm tĩnh thường ngày.
Anh thợ lắp ráp tò mò liếc mắt đánh giá hai bố con bọn họ.
Đường Tư Kỳ cắn răng dày mặt lết từng bước ra ngoài phòng khách: “Bố à, chuyện này cũng có gì to tát đâu. Đúng là giá cả của nó có hơi chát thật, nhưng cái dòng máy này chứa được tận tám bộ bát đũa lận cơ. Ngoài tiệm cũng có mấy loại bèo bèo, nhưng chỉ nhét được bốn bộ hoặc sáu bộ là cùng, mua về dùng chán ốm ra. Còn cái máy này vừa tiết kiệm điện nước lại còn được miễn phí công lắp ráp, bố cứ nhìn kỹ mà xem, chảo nồi to đùng ngã ngửa nhà mình nhét vào cũng vừa y cái khuôn. Sau này bố chỉ việc vứt đống chén bát dơ vào đấy là rảnh nợ, chẳng cần phải hì hục rửa tay làm gì cho mệt xác.”
Nhờ màn thuyết trình tẩy não của cô con gái rượu, Đường Duệ Thanh cũng dần thoát khỏi cơn sốc tột độ lúc ban đầu. Dưới sự dẫn dắt của con gái, lúc này trong đầu ông ấy mới manh nha nảy sinh một tia nhận thức vô cùng chân thật.
Ừ nhỉ, thứ con bé rước về chính là chiếc máy rửa bát mà ông thầm thương trộm nhớ bấy lâu, sau này ông chẳng cần phải xắn tay áo lao vào chậu nước rửa chén nữa.
Mà quan trọng hơn cả, ông cũng bớt phải viện cớ rảnh rỗi sinh nông nổi để lượn lờ tới trung tâm điện máy, cứ đứng đực mặt ra ngắm nghía thèm thuồng tới lui.
Có điều… Một ông già cầm trong tay sổ hưu trí với mức lương ổn định hàng tháng như ông mà còn tiếc đứt ruột không nỡ xuống tay mua, ấy thế mà con bé Đường Tư Kỳ làm cái nghề vẽ vời dạo, thu nhập ba cọc ba đồng bấp bênh không ổn định, rốt cuộc thì con bé đào đâu ra số tiền khổng lồ ấy chứ.
Tất nhiên ông cũng chẳng dại gì mà bóc mẽ vạch áo cho người xem lưng trước mặt gã thợ lắp ráp lạ hoắc. Ông đành phải ngậm bồ hòn làm ngọt, mang theo vẻ mặt nặng nề trĩu quả im lìm ngồi phịch xuống ghế sofa ngoài phòng khách. Mãi cho đến khi người thợ thu dọn đồ nghề ra về, ông mới gắt gỏng gọi Đường Tư Kỳ ra nói chuyện phải quấy.
“Đường Tư Kỳ, dạo này con có đang kẹt tiền không hả?” Đường Duệ Thanh lặp lại câu hỏi ban nãy. Chỉ có điều lần này thái độ của ông ấy lại hòa hoãn dịu dàng hơn hẳn, ông nhủ thầm trong bụng rủi như con gái rượu mà rơi vào cảnh túng quẫn rỗng túi, phận làm cha như ông đành phải rút tiền túi bù vào khoản mua máy rửa bát ban nãy cho con bé vậy.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


-250407.png&w=256&q=75)