Lý trí đang gào thét, phát ra cảnh báo sắp sụp đổ.
Nhưng anh sắc mặt như thường, chỉ mỉm cười nói chuyện với cô.
Kinh nghiệm sinh tồn nhiều năm ở Cận gia khiến anh quen thói che giấu.
Giống như khoảnh khắc này, anh đoan trang điềm đạm nói chuyện với cô như vậy.
Mà cô bé đáng thương thánh thiện lại đáng yêu trong lòng anh vĩnh viễn cũng sẽ không biết…
Anh chỉ muốn triệt để chiếm hữu cô.
Điểm đến của hành trình là căn hộ cao cấp ngắm sông trên đường Phi Vân.
Khu vực tấc đất tấc vàng của Thành phố S, khu nhà giàu có tiếng trên bảng xếp hạng, môi trường tĩnh mịch thanh lịch.
Năm năm trước khi hạ quyết tâm dọn ra khỏi nhà chính họ Cận, Lý Âm đeo balo kiên định chọn nơi này giữa một loạt biệt thự hàng đầu có cơ sở vật chất hoàn thiện.
Giao thông thuận tiện, gần tập đoàn, có thể giảm bớt thời gian di chuyển.
Hơn nữa chỉ cần ở cùng anh trai, nhà ở cũng không cần quá lớn.
Lúc đó Cận Đình Châu đang bận rộn đấu pháp với một đám chú bác cổ đông, thời gian chăm sóc cô ngày càng hạn hẹp, mà Lý Âm lại bước vào trường học mới, bước vào việc học tập bận rộn hơn.
Ông nội đề nghị Lý Âm ở nội trú, tránh phải chạy tới chạy lui.
Với thực lực của Quốc tế Minh Đức và Cận gia, Lý Âm cho dù ở nội trú cũng sẽ không chịu bất kỳ sự tủi thân nào.
Huống hồ trường học nghỉ hai ngày cuối tuần, năm ngày là có thể về nhà rồi.
Lý Âm mười lăm tuổi rũ mắt nhìn mũi giày của mình, không nói lời nào.
Cận Đình Châu hai mươi ba tuổi chỉ nhìn cô một cái, liền từ chối đề nghị của lão gia tử.
Từ đó về sau, bất kể công việc bận rộn đến đâu, Cận Đình Châu luôn về nhà trước mười một giờ.
Chiếc áo khoác âu phục cởi ra vắt trên tay thậm chí còn chưa kịp đặt xuống, bóng dáng thẳng tắp kia đã lập tức xuất hiện trong phòng Lý Âm.
Hỏi han việc học của cô, tìm hiểu tâm trạng của cô, nghe xong chuyện phiếm của cô, thỉnh thoảng còn nhận được tâm nguyện nhỏ đính kèm vào cuối tuần…
Người anh trai cúi người xuống luôn xoa xoa đầu cô, sảng khoái và cưng chiều đưa ra mọi câu trả lời khiến cô hài lòng.
Trong sách nói, bị bỏ rơi là tổn thương tâm lý nghiêm trọng tột độ thời kỳ đầu, sẽ trực tiếp phá hủy sự tin tưởng quan trọng nhất trong nền tảng gắn bó.
Cho dù giai đoạn sau nhận được sự chăm sóc tốt, ký ức sợ hãi lưu lại trong não bộ và thể xác tinh thần cũng không thể hoàn toàn xóa bỏ.
Môi trường ổn định và an toàn là liều thuốc tốt chữa lành vết thương, trong thời kỳ dậy thì quan trọng nhất của đứa trẻ, Cận Đình Châu với tư cách là người giám hộ không thể ném cô vào môi trường xa lạ tự sinh tự diệt.
Cho dù đó là trường tư thục hàng đầu trong nước, có nền tảng vật chất xuất chúng và giáo viên tâm lý chuyên nghiệp.
Thậm chí từng có người đồn đại Cận Đình Châu nếm trái cấm, sớm đã có con rơi.
Tin tức truyền đến tai Cận Đình Châu, anh lật tài liệu cơ mật trên bàn, ký tên lên đó:
“Là một cô con gái.”
Từ đó về sau, ngay cả những người muốn làm mai mối cho anh trên thương trường cũng ít đi.
Trong gió lạnh mùa thu, ô tô lái vào gara.
Vài phút sau, trong phòng khách sáng sủa sạch sẽ, Lý Âm ngồi trên sô pha ôm chặt ba con thú nhồi bông của mình, vẻ mặt cảm thán:
“Vẫn là về nhà tốt nha!”
Tôn bí thư giúp chuyển đồ, dì giúp việc bận rộn rửa rau.
Cận Đình Châu đi ngang qua sô pha, thấy cô em gái đáng yêu của mình đang chia đều tình cảm, hôn mỗi con thú nhồi bông xấu xí trong lòng một cái, giọng điệu hung hăng:
“Nhớ chết mẹ rồi!”
Cận Đình Châu cười lắc đầu, thay nước cho chú rùa nhỏ của cô.
Lại xắn tay áo, cắt trái cây dì giúp việc đã rửa sạch thành từng miếng nhỏ, cắm chiếc nĩa lấp lánh rồi bưng đến cho cô.
Thời gian ăn trưa vẫn còn sớm, Cận Đình Châu đi xử lý công việc.
Trong thư phòng, một cuộc điện thoại gọi tới, giọng nói sảng khoái:
“Đình Châu, em rể cậu vào bệnh viện rồi?”
Cận Đình Châu rất khó chịu với cách xưng hô này, giọng điệu cũng nhàn nhạt:
“Quý Minh Xuyên ngộ độc thực phẩm, đã cứu sống rồi.”
Người ở đầu dây bên kia cười giậu đổ bìm leo, mang theo sự trêu chọc:
“Trùng hợp vậy sao? Đến nhà các cậu ăn cơm liền ngộ độc thực phẩm? Cận Đình Châu, không phải là cậu không nỡ gả em gái đi, dứt khoát chuẩn bị độc chết Quý Minh Xuyên đấy chứ?”
Bàn tay lớn rõ ràng khớp xương trên bàn sách ký tài liệu, có trật tự:
“Đúng vậy, người biết chuyện tôi cũng giết, tối nay cậu đi ngủ tốt nhất nên mở mắt.”
Người ở đầu dây bên kia cười phá lên:
“Truyện cười nhạt quá, Cận Đình Châu, cậu nói chuyện luôn có một sự hài hước khó hiểu, bản thân cậu có biết không?”
Cận Đình Châu ừm một tiếng: “Âm Âm cũng nói vậy.”
“Âm Âm nhà chúng ta đâu rồi?”
Thẩm Tu Lễ ở đầu dây bên kia cao giọng hơn vài phần:
“Mấy tháng không gặp, tiểu Lý Âm của chúng ta có nhớ Tu Lễ ca không nha?”
Cận Đình Châu không vui: “Âm Âm lớn rồi, nam nữ thụ thụ bất thân, đừng mở loại trò đùa này với em ấy.”
Thẩm Tu Lễ cũng cười: “Được được được, miệng tôi không có cửa nẻo gì cả.”
“Nhưng nói đi cũng phải nói lại, Lý Âm cũng lớn rồi, còn đính hôn sớm hơn cả người anh trai là cậu, chuyện đại sự cả đời của người ta đều đã đưa lên lịch trình rồi, cậu vẫn chưa có suy nghĩ gì sao?”
Tài liệu trên bàn được lật sang một trang, giọng Cận Đình Châu bình tĩnh:
“Cậu muốn nói gì?”
Thẩm Tu Lễ:
Trang 15
“Cô con gái lớn nhà bọn họ tôi cũng từng gặp rồi, hai mươi bốn tuổi, hiện đang mở một công ty truyền thông chuyên đào tạo người nổi tiếng trên mạng, dáng dấp xinh đẹp, nữ giám đốc điều hành, người theo đuổi cô ấy không ít đâu!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-328046.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)