"Chuyện nhỏ mà, làm rõ là được rồi." Tống Tri đã hoàn toàn không để ý.
Nhân viên vừa nói cô rộng lượng, vừa không quên buôn chuyện: "Nhưng mà… Các bạn thật sự không phải là chị em song sinh sao, ý tôi là, nếu không thì hôm nay cũng quá trùng hợp, quá có duyên đi!"
Nghe vậy, hai cô gái không hẹn mà cùng im lặng, rồi đồng thời nhìn về phía mắt nhau.
Sự nghi ngờ, tò mò, dò xét, tất cả đều nằm trong im lặng.
Nhân viên thấy vậy liền lặng lẽ rời đi, trả lại không gian riêng tư cho họ, cho họ thời gian để tìm hiểu sự thật.
"Nhìn bạn vẫn mặc đồng phục, là vẫn còn học cấp ba sao?" Tống Tri đột nhiên hỏi.
Chu Diệc Thiền lại không cảm thấy đột ngột, lập tức tiếp lời: "Tôi vừa thi đại học xong hôm qua, Tống Tri, còn bạn?"
Tim Tống Tri khẽ động: "Tôi cũng vậy!" Ngay sau đó, cô báo hộ khẩu giống như không thể chờ đợi được nữa: "Tôi mười tám tuổi, sinh nhật cùng ngày với mẹ tôi, là ngày 1 tháng 11 dương lịch, còn bạn?"
Mắt Chu Diệc Thiền chợt sáng rực nhưng ngay lập tức lại tĩnh lặng xuống: "Tôi cũng mười tám tuổi, nhưng sinh nhật của tôi là vào ngày Tết Đoan Ngọ hàng năm."
"À, vậy hả." Tống Tri im lặng nhếch môi, vẻ mặt quả nhiên là như vậy: "Thực tế đâu phải là tiểu thuyết, quả thực không có những chuyện kịch tính như vậy."
Chu Diệc Thiền hiểu ý cười: "Tôi hiểu sự kích động của bạn, thực ra tôi…"
Cô ấy vừa định nói mình là gia đình đơn thân, cho nên khoảnh khắc gặp Tống Tri đã điên cuồng đoán xem có phải thật sự có một người chị em sinh đôi hay không, nhưng bị một hồi điện thoại gấp gáp cắt ngang.
Là ba.
Tống Tri tất nhiên không để ý, cô gật đầu, còn tưởng Chu Diệc Thiền muốn ra ngoài nghe.
Không ngờ, cô gái lại không hề tránh né cô, cứ thế nghe điện thoại ngay trước mặt.
"Ba." Giọng Chu Diệc Thiền lập tức nhỏ xuống, trông càng ngoan hơn.
Không giống sự ngoan ngoãn hiểu chuyện của Tống Tri, mà đó trông giống như một sự ngoan ngoãn phục tùng quyền uy tuyệt đối.
Đầu dây bên kia, có lẽ ba cô ấy có một vài chất vấn, mắt cô gái thoáng đỏ hoe, nghẹn ngào nói: "Con không giận dỗi. Con đã nói rồi, tối qua con không đi dự tiệc tốt nghiệp, là vì con đi làm những việc con muốn làm hơn. Không có mâu thuẫn với bạn bè, cũng không muốn trốn tránh gì cả."
Nghe thấy Chu Diệc Thiền cũng không tham gia tiệc tốt nghiệp, Tống Tri không khỏi ngẩng đầu nhìn cô ấy lần nữa, lại thấy đôi mắt giống mình như đúc kia ngày càng cụp xuống.
Chu Diệc Thiền ngồi nghiêng, cúi mắt nhìn xuống đất, không phát hiện Tống Tri đang nhìn mình.
Thực ra giọng ba cô ấy trong điện thoại không hề nghiêm khắc, ngược lại rất bình tĩnh, ông nói: "Tiểu Thiền, cho dù con không muốn học ngành kỹ thuật, cũng không thể giận dỗi không đi thi nói tiếng Anh hôm nay. Vẫn còn sớm để điền nguyện vọng, chúng ta có thể đi du lịch nước ngoài về rồi từ từ quyết định."
Chu Diệc Thiền lại càng nghẹn ngào hơn: "Con cũng đã nói rồi, con không muốn đi du lịch nước ngoài, con có kế hoạch nghỉ hè khác với bạn bè!"
Giọng nói nghẹn ngào của cô gái rất rõ ràng, ngay cả khách ở bàn bên cạnh cũng không khỏi liếc mắt nhìn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-495035.jpg&w=256&q=75)