“Bệnh tâm lý cũng là bệnh, bị bệnh thì có gì mà phải xấu hổ chứ?”
“Cô làm cha mẹ, không quan tâm con cái nhiều hơn, ngược lại chỉ quan tâm đến thể diện của mình sao?”
“Con cái xuất hiện vấn đề tâm lý, mỗi một câu nói của cô đều có khả năng khiến nó làm ra hành vi quá khích.”
“Vạn nhất con gái cô vì một câu nói của cô mà làm chuyện gì đó, cô không hối hận sao?”
Mỗi một câu, đều nói đúng lắm.
Nhưng mẹ ơi, sao mẹ lại không làm được như vậy?
Con đã từng làm ra hành vi quá khích, mẹ cũng thấy con xấu hổ mà.
Mẹ, những điều này mẹ đều quên rồi sao?
Thực ra, đây không phải là lần đầu tiên con tìm đến cái chết.
Lần trước khi tinh thần suy sụp, con cũng đã từng đứng trên sân thượng của tòa nhà chung cư.
Con đứng ở trên đó, nhìn xuống cảnh vật và dòng người bên dưới, ngây người quên cả thời gian.
Không biết qua bao lâu, có người phát hiện ra con.
Họ báo cảnh sát, lính cứu hỏa nhanh chóng đến nơi, người thì trải đệm hơi lớn ở dưới, người thì cẩn thận nói chuyện với con từ khoảng cách không xa.
“Em gái, anh lặn lội đường xa đến đây, em đừng vội nhảy xuống, nói chuyện với anh một chút được không?”
“Anh là người huyện Sa, em chắc chắn biết huyện Sa chứ, chính là huyện Sa của món Sa huyện tiểu cất đó.”
“Món bánh bao thịt băm và cơm bát bửu, ngon lắm! Em đã ăn chưa?”
“Đúng rồi, em ăn cơm trưa chưa? Chắc là chưa nhỉ?”
“Em xem, em đã quyết định ra đi rồi, cũng nên ăn một bữa cơm rồi hãy đi chứ? Em đã quyết định không cần thân thể này nữa rồi, cuối cùng cũng đừng bạc đãi nó đúng không?”
“Anh mời em ăn bánh bao thịt băm và cơm bát bửu, ăn xong em hãy nhảy.”
Con bị anh ấy thu hút sự chú ý, có một khoảnh khắc, con cảm thấy anh ấy nói đúng.
Ăn một bữa bánh bao thịt băm và cơm bát bửu, cũng không mất thời gian gì mà nhỉ?
Trong khoảnh khắc con phân tâm, con bị lính cứu hỏa khác lao tới giữ lại.
Lúc này, mẹ mới vội vàng chạy đến.
Mẹ chen qua đám đông, giáng một cái tát mạnh vào mặt con:
“Muốn chết thì tìm chỗ nào yên tĩnh một chút mà chết, xấu hổ chết được!”
Con lập tức đứng dậy, xoay người lao về phía mép sân thượng.
Lính cứu hỏa giữ chặt con:
“Em gái nhỏ, mẹ em nhất thời tức giận, bà ấy lo lắng cho em!”
“Em đừng làm chuyện dại dột, đừng làm chuyện dại dột!”
Mẹ cũng bị lính cứu hỏa kéo sang một bên khiển trách:
“Có ai làm mẹ như bà không?”
“Có phải nhất định phải ép con gái bà nhảy xuống mới được sao?”
Mẹ liếc nhìn con, cười lạnh một tiếng:
“Trước mặt bao nhiêu người, mày còn làm trò nữa à?”
“Thả nó ra, tôi muốn xem nó có dám nhảy xuống không!”
Khoảnh khắc đó, con hoàn toàn tuyệt vọng.
Anh lính cứu hỏa sợ con nghĩ quẩn, vừa kéo vừa lôi con đi, mời con ăn bánh bao thịt băm và cơm bát bửu.
Anh ấy thấy con cứ nắm chặt một chiếc móc khóa, liền hỏi con có phải nó rất quan trọng với con không.
“Bố em chắc chắn rất yêu em, nếu em nhảy xuống, ông ấy sẽ đau lòng lắm.”
Con không ngẩng đầu lên:
“Không đâu, bố đã mất rồi.”
Anh lính cứu hỏa trẻ tuổi lập tức im bặt.
Một lúc sau, anh ấy mới nói:
“Phùng Thần Thần, bố em chắc chắn không muốn em làm như vậy, đúng không?”
Tâm trí con ngay lập tức trở về ngày bố gặp tai nạn giao thông.
Bố nằm trong vũng máu, nắm tay con nói:
“Thần Thần phải chăm sóc mẹ thật tốt, hai mẹ con phải sống thật tốt.”
Con sững người, đúng rồi, sao con lại quên mất chứ?
Bố nói con phải chăm sóc mẹ, con không thể chết được.
Bỗng nhiên, con lại có dũng khí để sống tiếp.
Trước khi chia tay, anh lính cứu hỏa nói với con:
“Anh tên là Sở Uy, thêm Wechat đi, sau này không vui thì tìm anh nói chuyện.”
Con mỉm cười từ chối anh ấy.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)