Từ khi bố mất, đã không còn nữa rồi phải không?
Ai bảo tôi là tội đồ hại chết bố chứ?
Mẹ cô gái khinh thường bĩu môi:
"Chỉ cần hơi trái ý nó một chút, là lại muốn chết muốn sống."
"Ai biết bệnh này có phải giả vờ hay không?"
Mẹ tôi nghiêm mặt quở trách:
"Nó muốn chết muốn sống là đang cầu cứu bà, sao lại thành giả bệnh rồi!"
"Chính vì có những bậc cha mẹ như bà, luôn cho rằng người khác giả bệnh, bà có biết mỗi năm có bao nhiêu trẻ em bị trầm cảm tự tử không!"
Người mẹ đó đương nhiên không biết.
Trong lòng tôi lặng lẽ trả lời:
"Ở nước tôi mỗi năm có khoảng 28 vạn người tự tử, trong đó 40% mắc chứng trầm cảm."
Tức là có khoảng mười một vạn người.
Đây là số liệu tôi từng tra cứu tài liệu ghi nhớ được.
Cuối cùng, tôi cũng trở thành một trong mười một vạn người đó.
Nhưng mẹ ơi, con muốn chết muốn sống cũng là đang cầu cứu mẹ mà.
Mẹ chẳng phải cũng cho rằng con đang giả bệnh sao?
À, không thể trách mẹ, chuyện giả bệnh, con có tiền án.
Bố vội vàng đưa tôi đến bệnh viện kiểm tra, nhưng sau khi khám toàn thân, không phát hiện ra bệnh gì.
Bác sĩ nhìn tôi khỏe mạnh, nháy mắt với bố tôi:
"Bệnh của cháu bé nặng lắm, tôi thấy cần phải tiêm liên tục một tuần mới được."
Vừa nghe đến tiêm, tôi lập tức hoảng sợ.
Từ nhỏ tôi đã sợ nhất là tiêm.
Tôi kéo góc áo bố nấp sau lưng ông:
"Con không tiêm, bụng con không đau nữa!"
"Con giả vờ đấy, con chỉ không muốn đi học mẫu giáo thôi!"
Bố tôi cuối cùng cũng yên tâm, bất đắc dĩ nhưng vẫn cưng chiều xoa mũi tôi:
"Con bé này!"
Trên đường về nhà, bố mua cho tôi một đống đồ ăn vặt.
Vốn chỉ là một trò đùa nghịch của trẻ con, nhưng trên đường về nhà, chúng tôi gặp tai nạn.
Tài xế gây tai nạn lái xe trong tình trạng say rượu, bố tôi bị thương nặng.
Tôi bị bố đẩy ra bên cạnh, chỉ bị trầy xước da một chút.
Máu chảy ra từ dưới người bố, tôi sợ hãi, lăn lộn bò đến bên cạnh ông.
Tôi dùng hai tay ôm lấy cánh tay bị gãy của ông, nhưng máu cứ chảy không ngừng.
Tôi khóc nức nở, bố tôi khẽ mở mắt, nhìn tôi trìu mến, nhẹ giọng dặn dò:
"Thần Thần, bố không sao, Thần Thần phải vui vẻ nhé."
"Thần Thần phải chăm sóc mẹ, hai mẹ con phải sống tốt."
"Thần Thần đừng sợ, bố mệt rồi, bố nghỉ một lát. Thần Thần đừng khóc, phải cười nhiều lên, bố thích nhất nhìn Thần Thần cười."
Nói xong, bố quay đầu sang một bên, ánh mắt như đang tìm kiếm điều gì đó, một lúc sau thì tắt thở.
Sau này tôi mới hiểu, ông đang tìm mẹ, vợ chồng họ rất yêu thương nhau, ông cảm thấy mình không ổn nên muốn nhìn mẹ một lần.
Nhưng cuối cùng, ông vẫn không đợi được.
Đến khi mẹ đến bệnh viện, bác sĩ trực tiếp thông báo bố tôi đã không qua khỏi.
Lúc đó tôi đã hiểu thế nào là chết, chính là bố sẽ không bao giờ tỉnh lại nữa, tôi sẽ không bao giờ gặp lại ông nữa.
Tôi vừa khóc vừa ôm lấy thi thể của ông:
"Bố ơi tỉnh dậy đi, bố đừng chết, sau này con không giả vờ đau bụng nữa!"
"Con sẽ ngoan ngoãn đi học mẫu giáo!"
Mẹ hoàn hồn, nghe tôi nói xong, liền kéo tôi ra.
Mắt đỏ hoe, bà nhìn chằm chằm vào tôi và hỏi:
"Con đau bụng, là giả vờ!"
"Con giả bệnh, hại chết bố con!"
Cuối cùng tôi cũng nhận ra, cái chết của bố tôi có liên quan đến việc tôi giả bệnh.
Tôi lùi lại hai bước, ngồi phịch xuống đất, cơ thể run lên không kiểm soát.
Tôi lẩm bẩm:
"Xin lỗi, con không cố ý, con không cố ý."
Mẹ lao đến trước mặt tôi, nắm chặt vai tôi, nhìn chằm chằm vào mắt tôi và hỏi:
"Bố con bị con hại chết, con hài lòng chưa?"
"Phùng Thần Thần, Mẹ hỏi con, con hài lòng chưa!"
"Bố con chết rồi, con hài lòng chưa!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)