Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
“Ông nội, Tiểu Điềm cô ấy…” Tấn Phong muốn nói lại thôi, trong lòng thực sự có chút lo lắng.
Ông cụ Tấn giơ tay lên, ra hiệu cho Tấn Phong đừng nói nữa, ông ấy đương nhiên hiểu ý cháu mình.
“Đã là người gia chủ chọn, thì đương nhiên là có lý do của gia chủ. Tiểu Điềm là một đứa trẻ thông minh, chắc chắn có thể ứng phó được.”
Viện trưởng Tấn cũng không quá lo lắng về chuyện này, bởi vì ông ấy nghĩ khác người thường. Đứa trẻ tên Tiểu Điềm kia có thể đánh bại nhóm sinh viên y khoa xuất sắc, chắc chắn có điều gì đó hơn người mà người khác chưa biết đến.
Gia chủ là thương nhân, đặt nặng lợi ích! Anh đâu phải kẻ ngốc mà lại tự tay dâng tiền ra ngoài chứ.
Thực ra, ông cụ Tấn còn có phần tò mò về y thuật của Khương Điềm không biết cô học ở đâu, có thể lôi kéo về làm trợ lý bác sĩ cho bệnh viện hay không.
Thấy ông nội bình tĩnh như vậy, Tấn Phong cũng bình tĩnh lại theo. Ông nội đã suy tính chu đáo, nếu ông ấy nói Tiểu Điềm không sao thì chắc chắn sẽ không sao.
“Các vị đợi lâu rồi. Chắc hẳn mọi người cũng đã nghe tin, gia chủ đã quyết định chọn cô Khương Điềm đây. Ba ngày sau kính mời mọi người đến dự, gai chủ có chuẩn bị chút quà nhỏ để tỏ lòng cảm ơn.”
Sự xuất hiện của vệ sĩ Thiên Thời khiến cả đại sảnh lập tức yên tĩnh lại.
Ba ngày sau quay lại!
Trong lòng một số người đã bắt đầu mong chờ màn kịch ba ngày sau. Khương Điềm, cứ đợi xem trò hay đi!
Dù trong lòng nhiều người bất mãn, nhưng cũng không còn cách nào khác. Gia chủ đã nói đến mức này, ai còn gây chuyện nữa thì chỉ có thiệt thân mà thôi.
Mọi người tức tối rời khỏi buổi tiệc.
Ngoài khách sạn, Khương San San chỉ có thể ngồi xổm bên lề đường, chờ ba và em gái đi ra.
Cô ta siết chặt điện thoại trong tay, ánh mắt đầy lửa giận: “Đến khách sạn Vân Đoan ngay.”
Cúp máy, trên mặt cô ta hiện lên nụ cười hiểm độc.
Cứ chờ xem trò hay đi, con nhỏ nhà quê! Kẻ nào cản đường cô ta, đều phải chết!
Nghĩ đến kết cục của con tiện nhân Khương Điềm, tâm trạng Khương San San vô cùng sảng khoái, đắc ý ra mặt, chuyện bị ném ra khỏi khách sạn ban nãy cũng bị cô ta quăng ra sau đầu.
Khi Khương Phúc Hải và Khương Dao Dao đi ra, thấy cô ta đang cười một mình, còn tưởng là tinh thần có vấn đề vì bị kích thích.
Khương Dao Dao lập tức bước tới đỡ cô ta, vẻ mặt đau lòng, dịu dàng nói: “Chị, chị không sao chứ? Em và ba đều rất lo cho chị.”
Khương San San hất tay Khương Dao Dao ra, ánh mắt khinh thường nhìn cô ta: “Lo cho tôi? Sao không đi mà lo cho con chị quê mùa của cô đi! Ha ha ha ha ha, cô ta sắp biến mất khỏi thế giới này rồi!”
Khương Dao Dao tưởng chị mình phát điên, vẻ mặt hoảng hốt: “Chị, chị đang nói bậy gì vậy? Chị tuyệt đối đừng làm chuyện dại dột đó nha!”
Khương Phúc Hải đứng bên cạnh thì sốt ruột liếc nhìn Khương San San một cái. Tưởng cô con gái này thông minh hơn con tiện nhân Khương Điềm, ai ngờ lại làm mất mặt ông ta đến thế. Nếu không phải còn cần cô ta cho vụ thiết kế, ông ta đã sớm tát cho hai cái rồi!
Dẫn cô ta đến đây, không những không nở mày nở mặt mà còn làm mất hết thể diện!
“Đừng có làm mất mặt thêm ở đây nữa, mau đi thôi!” Khương Phúc Hải mất hết thể diện, kéo tay Khương San San định rời đi.
Nhưng Khương San San lại nổi giận: “Sao? Ba cảm thấy con vừa làm ba mất mặt đúng không? Nói cho hai người biết, lát nữa cứ chờ xem kịch hay là được rồi!”
Công ty đa quốc gia vẫn chưa ký hợp đồng với công ty, Khương Phúc Hải cũng không dám dễ dàng làm con gái phật ý.
Ông ta vỗ nhẹ lưng Khương San San, dịu giọng nói:
“Làm sao có chuyện đó được, con là con gái ngoan của ba, ba còn thương con không hết. Chỉ trách ba không kịp thời biết con bị ấm ức, không bảo vệ được con đúng lúc!”
Khương Dao Dao thật sự không hiểu nổi. Vừa rồi thái độ của ba đâu có như vậy, rõ ràng là rất tức giận mà!
“Dao Dao, con cũng vậy. Chị con bị người ta bắt nạt, sao không đến báo với ba sớm hơn? Nếu ba mà có mặt, để xem ai dám bắt nạt tiểu thư nhà họ Khương của chúng ta!” Khương Phúc Hải xoay người, quở trách.
“Ba, con… con vừa rồi rõ ràng đã nói với ba trong kia rồi, ba còn…” Khương Dao Dao bị mắng đến mức không hiểu gì cả. Sao ba cô ta lại trở mặt còn nhanh hơn lật sách vậy!
“Còn cái gì mà còn! Con còn dám cãi à?!” Khương Phúc Hải sợ Khương Dao Dao nói hớ điều gì, giơ tay ra định tát cô ta.
“Thôi đi, đừng cãi nhau ở đây nữa. Người qua kẻ lại đông như thế, mất mặt lắm.” Khương San San tuy không ưa cô em gái chuyên ăn cây táo rào cây sung này, nhưng giữa nơi sang trọng thế này mà cả nhà ồn ào đánh nhau thì đúng là xấu hổ.
Lúc này, Khương Điềm bước ra.
Khương San San chính là đang chờ cô! Con tiện nhân này, vừa rồi khiến cô ta mất mặt trước bao người, giờ chỉ có một mình, không “dạy dỗ” cô thì uổng công chờ đợi!
Khương San San đưa tay chặn đường cô, đi vòng quanh đánh giá cô một lượt, vẻ khinh bỉ như muốn khắc luôn hai chữ “ghê tởm” lên trán:
“Ồ, con tiện nhân này ra ngoài một mình à? Không đi cùng cái thằng què mà cô cặp kè à?”
Khương Điềm hừ lạnh một tiếng, con ngươi co lại, trong đôi mắt sâu thẳm không lộ ra chút cảm xúc.
Chỉ nghe một tiếng “á” vang lên, Khương San San đã nằm sõng soài dưới đất.
Mọi người còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra, đã nghe Khương Điềm lạnh nhạt nói:
“Tôi ghét nhất mấy đứa mồm thối!”
Nói xong còn thổi nhẹ lên bàn tay:
“Bẩn quá, phải rửa tay mới được.”
“Cô… cô… cái con tiện nhân này, dám đánh tôi à!” Khương San San ngồi dưới đất, vừa che mặt vừa hét, những lời vừa tuôn ra khỏi miệng nghe mà khó chịu chính mình cũng chẳng hiểu mình đang nói gì nữa.
Cơn đau như khoan vào mặt khiến Khương San San không thể đứng dậy nổi.
Khương Phúc Hải còn chưa kịp phản ứng chuyện gì đang xảy ra, chỉ thấy con gái mình đang ôm mặt ngồi dưới đất, liền tức giận xông tới trước mặt Khương Điềm, chỉ thẳng vào mặt cô mắng:
“Con tiện nhân, cô đã làm gì con gái tôi hả!”
“Chậc, đúng là tình cha con sâu đậm ha! Nhìn mà cảm động ghê á!” Khương Điềm lạnh lùng cười khẩy.
“Đi mà nhặt răng giúp con gái ông đi. Lần này chỉ đánh rơi hai cái, lần sau không chắc tay tôi sẽ ‘lỡ’ làm gãy cái gì khác đâu!”
Cô liếc Khương Phúc Hải một cái, ánh mắt lạnh lẽo đáng sợ đến rợn người.
Ngón tay đang giơ lên của Khương Phúc Hải run rẩy rụt xuống. Ánh mắt đáng sợ đó, ông ta chưa từng thấy bao giờ!
Trong lòng ông ta bất giác nổi lên một chút sợ hãi!
Cái con tiện nhân trước đây để mặc ông ta đánh chửi, giờ như biến thành một người khác vậy, còn đáng sợ đến mức này!
Nghe thấy tiếng rên rỉ đau đớn của Khương San San, Khương Phúc Hải vội bảo Khương Dao Dao bò xuống đất tìm mấy cái răng bị đánh văng ra.
Đúng lúc này, mấy người thuộc các gia tộc y học bước ra từ phía sau.
Ninh Kim An và Triệu Trì Long thấy Khương San San đang ngồi dưới đất thì lập tức lao tới như mấy con chó vẫy đuôi, mỗi người đỡ một cánh tay dìu cô ta đứng dậy.
Không cần hỏi cũng biết, chắc chắn là con tiện nhân Khương Điềm ra tay rồi! Họ từng chứng kiến rồi mà!
Triệu Trì Long còn có kinh nghiệm thực tế đấy!
“Tôi không đánh phụ nữ, nhưng con nhóc quê mùa như cô, biết điều thì mau tới xin lỗi San San đi! Không thì, tôi có cả trăm cách khiến cô chết!” Ninh Kim An mặt mũi đầy căm phẫn, ra vẻ anh hùng cứu mỹ nhân.
Khóe môi Khương Điềm khẽ cong lên, nở một nụ cười nhẹ.
Ninh Kim An thấy người của gia chủ lại xuất hiện, biết lúc này không thể động vào cô, lập tức thu lại khí thế.
Khương San San đau đến nghiến răng nghiến lợi, vừa nhìn thấy tên què kia là lại càng tức, nghiêng đầu về phía đối diện bên kia đường, ra hiệu cho người nào đó.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)


-18792.png&w=640&q=75)










