Trước khi đi, cô ta chuẩn bị gặp mặt người chị của mình một lần, nói hết suy nghĩ của mình ra cho cô biết, cũng tỏ rõ thái độ bản thân sẽ không tranh giành thứ gì với cô, hy vọng cô sẽ không ghen ghét cô ta, càng không ghen ghét cha mẹ, đây là chuyện mà không ai lường trước được.
Kết quả vừa mới mở cửa, cô ta lập tức thấy cha đi vào phòng cô.
Một khắc kia, sự tò mò trong lòng cô ta đã nổi lên trước sự giáo dưỡng của cô ta, cô ta xấu hổ áp tai lên nghe lén, hơn nữa cô ta còn nghe được chuyện khiến cho cô ta lạnh hết cả sống lưng.
Nhớ lại tin tức xa lạ mà bản thân bất ngờ nghe được vào ngày hôm qua, hiện tại mọi chuyện trở nên rõ ràng hơn hẳn.
Cô ta không nên rời đi như vậy, cho dù phải đi, thì cô ta cũng nên làm xong chuyện mình nên làm mới được.
Cha mẹ yêu cô ta như vậy, đến tận lúc này họ còn tin tưởng cô ta đến vậy, làm sao cô ta có thể không cảm động được cơ chứ?
Nếu như thật sự có một kế hoạch độc ác đã được tính toán từ lâu đằng sau sự kiện thiên kim thật giả này, vậy cô ta sẽ làm người giải quyết, cô ta nhất định sẽ phá hỏng kế hoạch này, để cho cha mẹ và chị gái thoát khỏi nguy hiểm.
Cô ta cụp mắt nhìn dãy số xa lạ trong điện thoại, gửi cho đối phương một tin nhắn hẹn gặp mặt.
Sáu giờ tối, chiếc xe rời khỏi nhà họ Hứa, chạy thẳng về phía trang viên ở vùng ngoại ô.
Hứa Ngạn Ôn tự mình lái xe, lúc chờ đèn đỏ, ông thông qua kính chiếu hậu để nhìn về phía vợ và con ngồi phía sau.
Hai cô con gái ngoan ngoãn ngồi ở hai bên vợ mình, Nhân Nhân nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, trong đôi mắt hạnh nhân tròn trịa tràn ngập sự mới lạ, kể từ lúc lên xe, nụ cười trên môi cô chưa từng biến mất.
Dao Dao điềm đạm nho nhã và trầm lặng đang lẳng lặng nhìn ra ngoài cửa sổ, trên mặt mang theo ý cười nhợt nhạt, con gái ngoan ngoãn hiểu chuyện như vậy, rất khó có thể ghép cô ta với hình ảnh như tên trộm ở trong tiếng lòng của Nhân Nhân.
Rốt cuộc Dao Dao có phải là con của Chu Tân Di hay không, ông có nhiều đối thủ đối đầu một mất một còn như vậy, cha ruột của Dao Dao là ai đây?
A a a, cảm giác hóng chuyện nhưng chỉ hóng được một nửa như thế này giày vò người ta quá, ông không thể trực tiếp hỏi được, chỉ cần hỏi là lại bị buộc phải im lặng ngay.
Tuy nhiên ông nghĩ lại, tốt nhất là đừng để cho đương sự biết, nếu biết tiếng lòng của mình sẽ bị người khác nghe được, vậy chắc chắn cô sẽ sợ tới mức không dám lên tiếng nữa, đến lúc đó muốn tra xét chuyện gì đó thì lại không có dấu vết để lần ra.
Một tiếng sau, chiếc xe đã đi đến trang viên của ông cụ.
Cánh cửa sắt điêu khắc đang nặng nề mở ra, thứ đầu tiên đập vào mắt chính là thảm thực vật xanh um tươi tốt cùng với những đóa hoa đủ mọi màu sắc, bất kể là những bức tượng được điêu khắc tỉ mỉ, hay là các loại hệ thống phun nước tự động hóa, không có chỗ nào là không đắt tiền.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)






-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)