[Ối trời ơi, cô út của mình đẹp quá đi, vừa nhìn là biết cô út có học múa rồi, khí chất thật tuyệt vời, hút!]
Hứa Ngạn Văn giật mình, cô nàng căn cứ theo cách xưng hô trong giọng nói mà nhìn về phía Hứa Dao và Hứa Nhân Nhân.
Cô nàng đã nghe thấy giọng nói của Hứa Dao, nhưng hai đứa cháu này rõ ràng không mở miệng nói gì, chẳng lẽ đó là tiếng lòng của Hứa Nhân Nhân?
Mặc dù có chút không thể tưởng tượng nổi, nhưng cô nàng vẫn không biểu hiện ra ngoài, tươi cười đi về phía hai cháu gái, "Dao Dao, Nhân Nhân.”
“Cháu chào cô út!" Hai người cùng kêu lên.
Hứa Ngạn Văn nhìn về phía Hứa Nhân Nhân, quả nhiên là giọng của cô.
[Cô út dịu dàng quá đi à, giọng nói cũng rất dễ nghe, hu hu hu, quả nhiên người đẹp thì chỗ nào cũng đẹp hết, ngưỡng mộ quá đi]
Hứa Ngạn Văn cảm thấy miệng của cô cháu gái này quá ngọt, rất ngoan ngoãn, khiến cho người ta vô cùng yêu thích.
“Quen là tốt rồi, ngồi xuống đi, không cần gò bó, Dao Dao cũng ngồi đi.”
“Dạ.”
[Cô út tốt quá đi à, hẳn là không có dưa nhỉ?]
[A Thất, Hứa Ngạn Văn có dưa gì không?]
Hứa Ngạn Duệ và Đường Uyển sáng mắt, rốt cục cũng đến lượt người khác, nói nhanh lên nói nhanh lên!
Đối mặt với câu hỏi của Hứa Nhân Nhân, hệ thống vô cùng hào hứng và nói: [Có có, cô út xinh đẹp là người có não yêu đương đấy.]
Hứa Ngạn Văn: "...”
Đường Uyển cười lạnh dưới đáy lòng, đây thì tính là dưa gì, chỉ là chuyện bình thường mà thôi!
Hứa Ngạn Duệ âm thầm thở dài, đây là chuyện mà tất cả mọi người đều biết, không có gì thú vị cả!
[Chờ một chút, để tôi đoán nha, bình thường mấy thiên kim đại tiểu thư của nhà giàu đều thích người đàn ông có xuất thân hoàn toàn khác so với mình, dượng út hoặc là du côn, côn đồ, hoặc là con nhà nghèo nhỉ?]
[Tuy nhiên, cô út là người có lòng yêu nghệ thuật thế này, vừa trí thức vừa dịu dàng, hẳn là sẽ thích cái sau hơn, cho nên dượng út hẳn là một học sinh nghèo vượt khó, ỷ vào tài năng của mình mà kiêu ngạo các thứ, vừa khiến cho người ta muốn chinh phục, lại làm cho người ta không dám tiếp cận, muốn ngừng yêu mà không ngừng được đúng không?]
Hứa Ngạn Văn giả vờ uống trà, đáy mắt dâng lên một chút khen ngợi, con bé này quả nhiên rất hiểu cô nàng.
[Ấy chà chà, Nhân Nhân tuyệt vời quá đi, đến cả cái này mà cậu cũng có thể đoán ra được, tôi biết việc ràng buộc cậu làm người chuyên hóng dưa tôi cung cấp là quyết định đúng đắn mà, dượng út đúng là một học sinh giỏi, nghèo vượt khó, còn nhỏ đã mất mẹ, thời niên thiếu thì mất cha, hai ông bà nội mà anh ta từng sống nương tựa lẫn nhau cũng qua đời ngay sau khi anh ta kết hôn, điển hình của nhân vật có ngoại hình đẹp, tính cách kiên cường và số phận bất hạnh]
[Không sao đâu, có cô út yêu anh ta, tất cả nỗi đau đều sẽ được xoa dịu.]
[Cô út có yêu anh ta thật đó, nhưng đối phương thì chưa chắc có yêu cô út giống như cô út yêu anh ta, dù sao lúc trước từ lúc theo đuổi đến lúc yêu đương rồi kết hôn đều là do cô út chủ động, vừa gặp đã yêu, cô út không lấy được anh ta thì sẽ không lấy chồng, thậm chí còn vì anh ta mà suýt chút nữa cắt đứt quan hệ với người trong nhà, cậu có biết không, ông cụ nhà này rất nghiêm khắc, coi trọng môn đăng hộ đối nhất đó.]
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



