“Chào thím Hai." Hai chị em đồng thanh chào hỏi.
[Chậc chậc chậc, có phải bác gái này bị mù hay không, mình và Dao Dao có chỗ nào giống nhau đâu, thím nói như vậy e là sẽ khiến cho cha mẹ bị oan nữa, nói hai đứa trông giống nhau, mà tôi thì lại lưu lạc ở bên ngoài, người nào không biết chuyện sẽ lập tức đoán bậy cha hoặc mẹ có con riêng ở bên ngoài đấy, thím đúng là sợ thiên hạ này chưa đủ loạn mà]
[Biết rõ ông nội rất đa nghi, thím lại muốn đập nồi dìm thuyền, thím giỏi châm ngòi ly gián thật đấy.]
Bỗng nhiên nghe được tiếng lòng của cô, Hứa Ngạn Duệ và Đường Uyển:???!
“Con..." Đường Uyển cố gắng phản bác, kết quả phát hiện ra mình không nói gì được.
“Thím hai bị làm sao vậy ạ?" Hứa Nhân Nhân chớp chớp đôi mắt to ngây thơ, vẻ mặt nghi hoặc.
“Hai đứa ngoan quá, đến đây, chúng ta ngồi xuống nói chuyện với nhau nhé.”
Hứa Ngạn Ôn thật thà hiền hậu, vừa không khéo léo như Đường Uyển, cũng không giỏi ăn nói, ông không có cảm giác tồn tại ở trước mặt ông cụ, hơn nữa ông cũng không có thành tích gì ở công ty, cho nên ông vẫn luôn bị hai vợ chồng này đè đầu cưỡi cổ.
Hôm nay nhìn thấy Đường Uyển kinh ngạc như thế, trong lòng hai vợ chồng thống khoái đến mức nói không nên lời, trong ánh mắt đối diện tràn đầy hãnh diện.
Không phải nhanh mồm nhanh miệng sao, sao không nói nữa?
Đường Uyển cắn răng dẫn người đến sô pha ngồi xuống, lại nghe thấy giọng nói đáng ghét kia nói:
[Ấy chà, xem ra cuộc đối thoại kế tiếp lại là hỏi đông hỏi tây vô cùng nhàm chán, lấy lý do quan tâm nhưng thực chất là đang thăm dò mình đây mà, Tiểu Thất, bà thím hai này có dưa gì không, kể cho tôi nghe với]
Đường Uyển đang chuẩn bị hỏi cô hai mươi năm nay cô đã sống như thế nào, nghe thế thì vô cùng kinh ngạc.
Dưa nghĩa là gì? Cô lại muốn làm gì nữa?!
[Có chứ, thím hai của cô có nuôi mấy đứa tiểu bạch kiểm ở bên ngoài đó, mỗi đứa đều có cơ bụng tám múi.]
[Ấy chà ấy chà, là bởi vì chú hai không thỏa mãn được bà ta hay sao, chậc chậc chậc, khó trách tôi thấy hốc mắt của ông ta xanh lè, đôi môi trắng bệch, vừa nhìn là biết bị suy thận rồi, quả nhiên phụ nữ ba mươi như lang như hổ, bốn mươi ngồi dưới đất vẫn có thể hút đất]
Mặt Đường Uyển đỏ bừng, nghiến chặt răng.
[Không có nha, chú hai của cô bị suy thận là do bị người phụ nữ khác vắt kiệt sức đó, ông ta cũng có nuôi tình nhân bé nhỏ ở bên ngoài, hai vợ chồng đội nón xanh cho nhau, chủ yếu là để cho nam nữ bình đẳng ấy mà]
“Phụt... khụ khụ khụ" Hứa Ngạn Ôn phun ngụm nước trà ra ngoài.
Hay lắm, không ngờ hai người này bình thường ân ái với nhau chỉ là diễn mà thôi.
Khương Hân vội rút giấy lau cho ông, ánh mắt nhìn hai vợ chồng mặt đỏ tới mang tai trên ghế sô pha đối diện.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)






-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)