Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Sau Khi Thất Nghiệp, Tôi Về Quê Trồng Rau Nuôi Cá Chương 5

Cài Đặt

Chương 5

Trong ký ức tuổi thơ của cô, không có bố mẹ, chỉ có ông bà và căn nhà hai tầng cũ kỹ chất chứa biết bao tâm huyết của bố. Sau này, ông nội qua đời, chỉ còn lại cô và bà nội nương tựa lẫn nhau.

Cô đẩy cửa một căn phòng trong góc, căn phòng được dọn dẹp sạch sẽ, giường kiểu cũ, tủ quần áo kiểu cũ, bàn học kiểu cũ, trên bàn để rất nhiều sách, phủ lên trên là một tấm vải mỏng màu trắng gạo viền ren, dùng để che bụi.

Mọi thứ vẫn như xưa.

Cô đã trở về rồi.

Thật tốt!

Một lúc sau, chiếc bàn ăn nhỏ đã được kê dưới gốc cây lê, trên bàn bày đầy thức ăn, xúc xích hấp, sườn hun khói, cà tím sốt tỏi, nộm dưa leo, còn có rau cải xanh xào, ở nông thôn cái gì cũng thiếu, chỉ có rau là không thiếu, trước nhà sau nhà đều trồng đủ loại rau củ, rau không phun thuốc trừ sâu, không bón phân hóa học, ăn vừa ngon vừa ngọt.

Hai bà cháu vui vẻ ăn cơm xong, rửa bát, tắm rửa, thay quần áo sạch sẽ rồi ra sân ngồi hóng mát. Sau khi trời tối, trong thôn nổi lên làn gió núi mát rượi, thổi bay hơi nóng còn sót lại trong không khí. Khắp nơi đều là tiếng côn trùng kêu râm ran, thỉnh thoảng lại có tiếng chó sủa.

Cố Dĩ Nam nhìn về phía những ngôi nhà lác đác sáng đèn trong thôn, bây giờ trong thôn cơ bản không còn người trẻ tuổi nào nữa, tất cả đều đã lên thành phố làm công nhân, phải đến Tết mới trở về, cho nên ngày thường trong thôn chỉ có mấy người già và trẻ nhỏ ở lại, cả thôn cộng lại chưa đến hai mươi người, vô cùng vắng vẻ.

"Bà nội, bây giờ ít người ở lại thôn nhỉ?"

Bà nội Cố nhẹ nhàng phe phẩy chiếc quạt nan: "Ừm. Ở nhà bức bối không chịu nổi, không đi đây đó, thì không quen."

Từ khi Cố Dĩ Nam tốt nghiệp đại học, có công việc ổn định, cô đã từng khuyên bà nội lên thành phố A sống cùng cô, hai bà cháu nương tựa lẫn nhau, nhưng bà nội nhất quyết không đồng ý, nói rằng đã quen sống ở quê rồi, hơn nữa lúc rảnh rỗi còn có thể đánh mạt chược với mấy bà cụ khác, nếu lên thành phố lớn, ngược lại bà sẽ không quen.

Cố Dĩ Nam ồ một tiếng: "Vậy con về quê sống cùng bà."

Bà nội Cố nhìn cô: "Con bị người ta bắt nạt rồi đúng không?"

Cố Dĩ Nam cười, không muốn thừa nhận: "Không có ạ."

Bà nội Cố nhẹ nhàng vỗ về lưng cô: "Không sao đâu con, có bà ở đây."

"Ừ."

"Bà không chê con chứ?"

"Chê con cái gì?"

"Chê con ăn nhiều ạ."

"Con còn chưa ăn nhiều bằng Tiểu Hoàng nhà mình đâu."

Tiểu Hoàng là chú chó nhà họ nuôi được mấy năm rồi, nghe thấy bà nội Cố gọi tên mình, nó lập tức sủa hai tiếng đáp lại.

Gió đêm thổi mát rượi, xua tan hết hơi nóng, hai bà cháu vào nhà đóng cửa đi ngủ.

Mệt mỏi sau hai ngày di chuyển liên tục khiến Cố Dĩ Nam nhanh chóng chìm vào giấc ngủ, ngủ một mạch đến tận 10 giờ sáng hôm sau mới tỉnh dậy. Ánh nắng ban mai xuyên qua cửa sổ chiếu vào phòng, từng tia nắng rọi xuống sàn nhà và giường ngủ. Cô dụi dụi đôi mắt ngái ngủ, trở mình ngồi dậy.

Xỏ đôi dép lê màu đỏ rẻ tiền 10 tệ hai đôi đi xuống lầu, ăn sáng xong, cô đi ra vườn rau sau nhà. Rau muống đã được hái một lần, chỉ còn lại một đoạn ngắn, cà tím, dưa chuột, cà chua cũng chỉ còn sót lại vài quả nhỏ chưa kịp lớn.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc