Nhận thấy Tiết Thời Yến có ý định chọn mình làm thư đồng, Tạ Hoan đành tàn nhẫn dập tắt ý tưởng kỳ lạ này của hắn trước khi quá muộn.
Tiết Thời Yến mím môi, vẻ mặt không được tốt cho lắm, Tạ Hoan cũng liệu trước rằng hắn sẽ nổi giận, cậu đã sẵn tâm thế bỏ chạy bất cứ lúc nào.
Trẻ con mà, nếu bị cậu từ chối, cùng lắm cũng chỉ mắng qua vài câu, rồi đuổi cậu ra ngoài, cũng đâu đến mức phải giết người phóng hỏa.
Đây cũng là lý do Tạ Hoan dám quang minh chính đại nói ra việc mình không muốn làm thư đồng của hắn.
Tạ Hoan đang nín thở chờ Tiết Thời Yến ra lệnh, kết quả là…
Giây tiếp theo, cậu bị hắn kéo vào trong lòng, vòng tay Tiết Thời Yến không lớn, hai người lại mặc rất dày, chỉ ôm nhau thôi cũng thấy chật chội không chịu nổi.
Tiết Thời Yến vươn tay ra, khó khăn vỗ vỗ lên lưng Tạ Hoan, vụng về an ủi cậu: "Đừng khóc, ta sẽ nghĩ cách."
Tạ Hoan hoàn toàn không khóc: ???
Ý hắn là sao?
Chưa đợi cậu hiểu rõ ý tứ trong lời nói của Tiết Thời Yến, Liễu Tuyền đã cười híp mắt mở miệng: "Điện hạ, Tạ tiểu công tử, trong Noãn Các có chút khô hanh, để nô tài đi lấy chút trà quả đến ạ."
"Ừm." Tiết Thời Yến kéo Tạ Hoan ngồi xuống bên mép giường, dặn dò Liễu Tuyền: "Lấy thêm chút bánh ngọt nữa."
Một cung nữ ở cạnh đi đến cởi giày cho Tiết Thời Yến và Tạ Hoan, cậu khó hiểu nằm trên giường hắn: …
Không hiểu sao mình lại ở Noãn Các của Tiết Thời Yến lâu như vậy, trong lúc đó, thỉnh thoảng Tiết Thời Yến lại đút bánh ngọt cho cậu, giục cậu uống các loại trà hoa quả.
Tạ Hoan ăn đến no căng bụng, quả nhiên đồ ăn hoàng cung là ngon nhất!
Bánh ngọt thơm ngon quá, còn loại trà này không biết pha kiểu gì, khi uống vào chỉ thấy vị ngọt mà không ngấy, làm Tạ Hoan rất thích.
Đến khi Liễu Tuyền đến thông báo yến tiệc đã bắt đầu, mời bọn họ đến Trường Nguyên Điện, cái bụng của Tạ Hoan đã no căng rồi.
Sau khi trải qua sự tấn công bằng đường mật của Tiết Thời Yến, Tạ Hoan không tránh khỏi việc nảy sinh chút hảo cảm với hắn.
Nhưng chút hảo cảm này không đủ để cậu mạo hiểm việc bị phát hiện ra thân phận, để làm thư đồng cho Tiết Thời Yến, vì vậy trước khi đi, Tạ Hoan kéo tay áo hắn, chân thành nói lại lần nữa: "Điện hạ, ta thật sự không muốn làm thư đồng chút nào, lát nữa ngài nhất định đừng chọn ta nha. Nhưng sau này nếu ngài rảnh có thể đến nhà ta chơi."
Tiết Thời Yến nhin đôi mắt đen láy tràn đầy chân thành của Tạ Hoan, không nhịn được hơi nhếch khóe miệng lên, hắn đưa hai tay ôm lấy khuôn mặt Tạ Hoan, bóp bóp má bánh bao hai cái.
Liễu Tuyền ở bên cạnh thúc giục, Tiết Thời Yến chỉ bóp một chút rồi buông tay, hắn cúi mắt nhìn Tạ Hoan đang mong chờ, trầm giọng nói:
"Ngươi yên tâm, bản điện hạ tự biết chừng mực."
Tạ Hoan cứ nghĩ Tiết Thời Yến đã đồng ý với mong muốn của cậu, trong lòng còn thầm khen Tam hoàng tử rất hiểu chuyện.
Cậu khoác chiếc áo choàng nhỏ lên, vui vẻ tạm biệt Tiết Thời Yến, rồi quay sang nắm lấy tay cung nữ đi về phía Trường Nguyên điện, hoàn toàn không để ý đến ý nghĩa sâu xa trong mắt hắn.
Thấy Tiết Thời Yến đứng yên tại chỗ, Liễu Tuyền nhỏ giọng khuyên nhủ:
"Điện hạ, Bệ hạ còn đang đợi, chúng ta cũng nhanh đi thôi."
Tiết Thời Yến vừa bước lên kiệu, bốn thị vệ đứng chờ bên cạnh lập tức nhấc kiệu lên vai, động tác này khiến tấm rèm xanh lam trên đỉnh kiệu hơi rủ xuống, che đi hàng lông mày của Tiết Thời Yến, những tràng hạt ngọc ở giữa va chạm với nhau phát ra những tiếng leng keng.
Liễu Tuyền khom người cúi đầu, bước đi nhẹ nhàng mà nhanh nhẹn, nhanh chóng theo kịp bước chân của thị vệ, đi về hướng khác với Tạ Hoan.
…
Trong Ngự Thư Phòng.
Cảnh Hựu Đế vẫy tay, ra hiệu Tiết Thời Yến mau đi tới.
"Yến nhi, con có thấy thư đồng nào hợp mắt không?" Cảnh Hựu Đế cười nói.
Tiết Thời Yến cụp mắt xuống, ngón tay nghịch ngợm chiếc túi thơm ở bên hông, một lúc sau, thành thật gật đầu nói: "Có một người, tên là Tạ Hoan."
Cảnh Hựu Đế vỗ vai hắn, vẻ mặt không chút ngạc nhiên: "Con trai thứ của Hộ bộ thị lang Tạ Như Liễm đúng không, nhưng trẫm nghe nói đứa trẻ này không muốn làm thư đồng của con?"
"Con nhớ rõ." Tiết Thời Yến không hề giãy giụa, hắn nhìn vào mắt Cảnh Hựu Đế, yếu thế nói: "Cho nên nhi thần muốn nhờ phụ hoàng giúp đỡ."
"Ồ?" Buông đôi tay đang nắm cằm Tiết Thời Yến ra, Cảnh Hựu Đế mang theo hứng thú nói: "Yến nhi cảm thấy Tạ Hoan sẽ không từ chối trẫm sao?"
Nhịn lại cơn ngứa muốn ho ở cổ họng, Tiết Thời Yến nhàn nhạt nói: "Đúng vậy, phụ hoàng là vua của một nước, Tạ Hoan sao dám từ chối người chứ."
Cảnh Hựu Đế vỗ tay cười lớn: "Ha ha ha, không sai! Trẫm là vua của một nước, sao một đứa trẻ năm tuổi dám từ chối trẫm được. Nếu Yến nhi đã cầu xin trẫm, vậy trẫm sẽ giúp con việc này. Uông Thời Phi, chuẩn bị kiệu đến Trường Nguyên điện."
"Vâng, thưa Bệ hạ."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)








