Dọc đường đi ra ngoài, Trần Thanh Chi thả chậm bước chân, mắt nhìn chằm chằm dòng suối trong thấy đáy bên đường, nhất là mặt sau những tảng đá mọc rêu xanh, còn có bãi cạn ở chỗ nước chảy chậm.
Đi được một đoạn khá xa, ngoài mấy con cá nhỏ thỉnh thoảng bơi qua và ốc nằm phơi nắng trên đá, vẫn không thấy bóng dáng những viên nhỏ màu xanh sẫm kia.
Nơi đó vì dòng nước bị cản trở nên càng trở nên chậm hơn, hình thành một vùng nước xoáy nhỏ.
Dưới đáy nước trải một lớp rêu nước dày, như tấm thảm nhung màu xanh sẫm, ánh mặt trời xuyên qua bóng cây thưa thớt, rọi xuống mặt nước những đốm sáng loang lổ.
“Kia!” Trần Thanh Chi chỉ vào đám rêu nước kia, hưng phấn nói: “Dưới rêu nước hình như có!”
Mọi người vội ghé lại, ngồi xổm bên bờ suối nhìn kỹ.
Quả nhiên, trong kẽ đám rêu nước rậm rạp kia có khảm vài viên nhỏ màu xanh sẫm.
Nhỏ hơn thứ tìm được ở thượng du trước đó, màu cũng đậm hơn, gần như hòa làm một với rêu nước, nếu không nhìn kỹ căn bản không phát hiện được.
“Thật sự có, còn không ít!” Trần Viễn Chí mắt tinh, cũng nhìn thấy.
Điền Ngọc Hoa không cho nữ nhi xuống nước, chỉ để Điền Ngọc Quân và đại nhi tử đi vớt, mình và Hỉ Bảo ở trên bờ tiếp ứng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
