Điền Ngọc Hoa xắn tay áo lên, mặt đầy tươi cười: “Được! Hôm nay chúng ta ăn một bữa thật ngon.
Thất Tinh, đem bó dương xỉ kia đi rửa sạch, nhớ chà hết lớp lông bên trên. Viễn Chí, nhóm lửa trong bếp lớn thêm chút nữa. Ngọc Quân, đi kéo thêm củi về. Đương gia, mài dao lại đi.”
Chuyển nhà không có dao phay, giờ chỉ có thể dùng tạm cây dao chặt thân bắp thường ngày, mài lại một chút vẫn cắt thịt được.
Điền Ngọc Hoa không ngừng sai việc, xoay cả nhà vòng vòng.
Thế là ngoài Trần Thanh Chi ra, tất cả mọi người đều bận rộn quanh bếp. Trước tiên đun nước luộc dương xỉ, sau đó vo gạo, nấu cơm. Trong lúc nấu cơm thì bắt đầu chuẩn bị thịt.
Trong bếp nhà họ Trần nấu gì thì ăn nấy, miếng mỡ dưới lưỡi dao khẽ rung rung, ánh lên màu bóng hấp dẫn, phần nạc có vân thịt mịn màng, màu sắc tươi sáng.
Chỉ là miếng to miếng nhỏ không đều, dày mỏng khác nhau, nhưng chẳng ảnh hưởng tới khẩu vị.
Trần Đức Thiện mài dao xong thì chủ động giúp tiểu nhi tử nhóm lửa. Trần Viễn Chí thì tự giác ngồi canh cái giỏ đựng trứng gà.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



