Núi ở Thập Lý Khê không tính là đặc biệt cao, đỉnh cao nhất cũng chỉ khoảng ba bốn trăm mét, hét một tiếng là có thể vang vọng từ chân núi lên đỉnh núi.
Nhưng núi lại nối tiếp núi, địa thế quanh co khúc khuỷu, liếc mắt nhìn không thấy điểm cuối.
Khe núi cũng không rộng, chừng một trăm mét, dòng suối trong vắt chảy vui vẻ giữa hai dãy núi, tiếng nước róc rách, nuôi dưỡng ruộng đồng hai bên bờ.
Trong ruộng cũng trồng cải dầu và mạ lúa mì.
Khác với những vùng đồng bằng giữa núi nơi ruộng đồng trải dài như một tấm thảm vàng, ruộng nơi đây lại nhỏ nhắn và tinh tế, cao thấp đan xen, được thế núi uốn lượn thành đủ loại hình thù.
Mỗi thửa ruộng trong núi có thời gian đón nắng khác nhau, hoa cải dầu nở cũng không đồng đều, giữa sắc vàng còn xen lẫn từng mảng xanh non, mang một phong vị riêng biệt.
Con đường vào khe núi, kỳ thực chỉ là một bờ ruộng rộng hơn hai thước.
Một bên là dòng sông nhỏ trong xanh, một bên là ruộng cải dầu.
Theo những thửa ruộng chồng tầng lớp lớp kéo dài vào sâu trong núi, con đường cũng từng bước nâng cao mà nối dài, liên kết từng hộ từng nhà.
Bởi vì là đường bờ ruộng nên không có xe, không có kiệu, phương thức đi lại chỉ có thể là đi bộ, nhiều nhất là đẩy một chiếc xe cút kít một bánh kiểu kê công xa.
Trên sườn núi là những rừng bách xanh quanh năm um tùm, chỗ bằng phẳng thì có đất khô men theo chân núi uốn quanh.
Nhìn từ xa, sườn núi xanh biếc giống như được thắt lên từng dải đai lưng rộng hẹp khác nhau.
Ven mỗi “dải đai hoa” ấy còn trồng cây dâu.
Lúc này cây dâu đã mọc ra một đoạn cành non, cứ thế vươn lên trời cao, như viền thêm hàng rào cho dải lưng rực rỡ ấy.
Trần Đức Thiện nhìn những mảnh đất đó mà không nỡ dời mắt.
Lúc này hắn phảng phất đã nhìn thấy mảnh đất thuộc về riêng mình, không nhịn được hỏi:
“Hoắc tam ca, trồng cây sát bờ ruộng như vậy, không sợ che nắng cướp phân sao?”
Hoắc tam ca thấy Trần Đức Thiện cứ nhìn chằm chằm ruộng đất, còn hỏi đến cây dâu, bèn giải thích:
“Đó là cây dâu, dùng để nuôi tằm.
Chỗ bọn ta ruộng ít, đất dốc nhiều, mặt trời lên cũng chỉ chiếu nửa ngày, sản lượng lương thực không bằng vùng bình bá, nên mới trồng dâu nuôi tằm ở bờ ruộng.
Vừa có thể giữ bờ ruộng không bị sạt lở, lại thêm được chút thu nhập. Ở Quan Âm Tràng có nơi chuyên thu mua kén tằm.”
Trần Đức Thiện gật đầu, thì ra là vậy.
Ở vùng bình bá, ruộng đất sát nhau, hiếm khi trồng cây, chính là sợ cỏ mọc trên bờ ruộng tranh nước, tranh phân, tranh nắng của hoa màu.
Thậm chí còn có người rất thích xúc bờ ruộng thành một đường trơn láng rộng hai ngón tay, rồi bờ ruộng giống như bị gù lưng mà cong về phía ruộng hàng xóm.
Còn trong núi, ven ruộng ngược lại cần trồng cây, bởi vì bờ ruộng và bờ đất không dễ cong, nhưng lại dễ sạt lở, cần trồng cây giữ bờ, cây cối đồng thời cũng là mốc giới, người khác không đào lấn được.
Hoắc tam ca không quá thích nói chuyện, nhưng tính tình rất ngay thẳng.
Thấy Trần Đức Thiện và Điền Ngọc Quân cõng đồ không nhẹ, ông liền giúp thay phiên cõng một đoạn.
Cứ như vậy, ba người thay phiên nhau cõng tủ mà đi đường.
Mỗi khi đi được một đoạn dừng lại nghỉ ngơi, ông còn giới thiệu cho nhà họ Trần tình hình dọc đường.
Mỗi chỗ núi gấp nếp đều có tên riêng, mỗi mảnh ruộng, mỗi khoảnh đất khô đều có tên, dọc đường mỗi con suối nhỏ, mỗi tảng đá nghỉ chân cũng đều có tên.
Hoắc tam ca tận lực giải thích thật kỹ, bởi vì sau này người nhà họ Trần sẽ sống ở đây.
Điền Ngọc Quân tuy mệt đến thở hồng hộc, nhưng lúc này vẫn nghe đến say sưa, chỉ vào một ngọn núi tên là Nguyệt Lượng Chủy, thuận miệng hỏi: “Hoắc tam ca, mấy cái tên này đều do cha của núi đặt sao?”
Tên của hắn là do cha hắn đặt, vậy tên núi chắc cũng vậy.
“Ngươi đang nói gì thế? Núi thì làm gì có cha.”
Hoắc tam ca kinh ngạc nhìn hắn một cái.
Biết mình nói sai, Điền Ngọc Quân lập tức đỏ mặt, cúi đầu cõng tủ ngang chạy vọt lên phía trước.
Trần Thanh Chi thấy tiểu cữu cữu lại nổi tính trẻ con, sợ để lại ấn tượng xấu cho người khác, vội vàng đuổi theo gọi: “Tiểu cữu cữu chờ ta với!”
Điền Ngọc Quân thấy là Hỉ Bảo đuổi theo mình, lúc này mới chậm lại, nhỏ giọng nói: “Hỉ Bảo, ta không thích người đó, hắn cười ta.”
Trần Thanh Chi lắc đầu: “Tiểu cữu cữu, người ta chỉ là không hiểu ngươi thôi, không phải cười đâu. Vừa nãy ta cũng muốn hỏi mà, mấy cái tên đó hay thật.”
Nhắc tới tên gọi, tâm trạng Điền Ngọc Quân lập tức tốt lên, nghiêng đầu nhìn con mương bên cạnh: “Hỉ Bảo, ngươi biết kia tên là gì không…”
Thế là hai người ríu ra ríu rít nói mãi không ngừng.
Điền Ngọc Quân vốn luôn rất ngoan ngoãn.
Sáng nay cả nhà lên đường vội vàng, tâm trạng ai nấy đều không tốt, cũng không ai chải kiểu tóc thùy kế cho hắn, nên hắn tự học theo tỷ phu Trần Đức Thiện, đơn giản quấn khăn lên đầu.
Bởi vậy ban đầu Hoắc tam ca chỉ cảm thấy chàng thanh niên cao lớn, suốt đường ít nói này là người hướng nội, không hề biết hắn có vấn đề.
Nhưng lúc này thì nhìn ra rồi, Hoắc tam ca cũng không có hỏi rõ.
Trần Đức Thiện lại càng không tiện nói tiểu cữu tử của mình đầu óc không tốt, vội vàng đổi đề tài, quay sang tiếp tục hỏi chuyện nuôi bò với Hoắc Nhạc Lâm.
Ở nhà họ Trần, hắn cũng từng dùng bò cày ruộng, nhưng thời gian nuôi bò không nhiều, đều chỉ thuê mượn vài ngày.
Nhiều ruộng như vậy vẫn là dựa vào hai vợ chồng dùng cuốc đào.
Giờ đến nhà họ Mạnh nuôi bò không phải cày ruộng, mà là kéo tời quay, đây là một công việc khác, cần học lại.
Hoắc tam ca bèn đem quy củ nuôi bò giải thích càng tỉ mỉ hơn.
Con đường bờ ruộng cứ quanh co dưới chân núi, cả đoàn đi qua từng khúc núi được rừng trúc che phủ.
Thỉnh thoảng lại có người từ ruộng hoa cải hoặc từ sườn núi xa xa cất tiếng chào: “Hoắc tam ca, hôm nay không đi giếng muối à!”
Hoắc tam ca cũng lớn tiếng đáp lại, nhìn ra được ông ở Thập Lý Khê có nhân duyên rất tốt.
Còn với một nhà người ngoài như Trần Đức Thiện, mọi người chỉ hiếu kỳ dừng chân nhìn, chứ không hỏi nhiều.
Lúc này Điền Ngọc Quân lại biến thành một đứa nhỏ ngượng ngùng.
Trần Thanh Chi vừa trò chuyện với hắn, ánh mắt vẫn không ngừng liếc nhìn từng khe đá bên đường, từng bụi cỏ dại.
Bách Thảo Đồ Giám trong ý thức cô bé hoạt động cực kỳ sôi nổi, những thực vật thoạt nhìn bình thường lúc này đều được đánh dấu.
Mọc trên vách đá ẩm ướt, lá như chuỗi đồng tiền xâu lại là kim tiền thảo.
Ven đường còn có mộc tặc thảo, ngư tinh thảo, lau sậy, bạch mao căn…
Quá nhiều, quá nhiều rồi.
Những loài cây bình thường bị xem là cỏ dại hóa ra đều là dược liệu, trang sách trong đầu lật nhanh đến mức gần như thành tàn ảnh.
May mà quyển sách này chỉ tồn tại ở dạng ý thức, lật trang không phát ra tiếng, nếu không Trần Thanh Chi chắc phải bị ồn chết mất.
Khắp nơi đều là dược liệu, càng nhìn cô bé càng thấy nóng lòng, hận không thể lập tức ngồi xổm xuống, nhận diện hết rồi hái sạch những cây thuốc có thể đổi tiền phụ giúp gia đình.
Nhịn, phải nhịn, Trần Thanh Chi dứt khoát híp mắt lại không nhìn nữa.
Bây giờ chưa phải lúc, phải mau chóng tới nơi ổn định chỗ ở trước đã, sau này còn rất nhiều thời gian đi hái thuốc.
Từ lúc vào núi, Trần Thất Tinh và Trần Viễn Chí cũng thấy mới lạ đầy mắt.
Hai người hứng thú với đám cá trong suối nhỏ, hứng thú với tiếng chim hót du dương trên đỉnh đầu, hứng thú với những khối đá hình thù kỳ quái, cũng hứng thú với cuộc sống tương lai.
Nơi này nhất định vui hơn ở nhà họ Trần rất nhiều.
Đi giữa núi sông, một đường đầy vui vẻ, vừa đi vừa nghỉ, bất tri bất giác đã qua mấy dặm đường.
Tới một chỗ khác nơi các dòng suối giao nhau, Hoắc tam ca dẫn đường rời khỏi bờ sông nhỏ, đi về phía một hõm núi nhỏ.
Mọi người đều biết, nơi nuôi bò sắp tới rồi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)