Gọi anh sao?
Minh Yên nhìn Thẩm Thời Đạm, gò má hơi ửng hồng, đầu lưỡi đã lăn đi lăn lại nhiều lần nhưng vẫn không thể gọi thành lời một câu “anh”.
Thẩm Thời Đạm thấy cô thật khó khăn, lại nảy sinh chút tâm tư trêu chọc, ánh mắt cố tình tạo ra một chút áp lực.
Đối diện với ánh mắt mong chờ của người kia, đầu lưỡi Minh YênYên cử động, sau một lúc lâu mới bật ra một tiếng lí nhí từ giữa môi.
Thẩm Thời Đạm cố ý hỏi lại: “Gì cơ?”
“Anh Thời Đạm.”
Giọng của Minh Yên trong trẻo, mềm mại, mang theo chút làm nũng của con gái, như một dòng điện nhẹ nhàng chạy dọc theo dây thần kinh của Thẩm Thời Đạm, lan thẳng vào tim.
Anh nhấp một ngụm trà, yết hầu khẽ lăn lộn theo dòng nước, rõ ràng là anh cố ý trêu chọc cô, nhưng người hối hận lại là chính anh.
---
Ở phía bên kia, tại câu lạc bộ Sometime.
Thẩm Sơ Dương co chân lên đặt trên chiếc bàn thấp, ngón tay kẹp điếu thuốc đưa lên môi, ngọn lửa từ đầu thuốc lập lòe, lúc sáng lúc tắt. Anh ta ngửa đầu nhả một hơi khói trắng, làn khói mờ che khuất biểu cảm trên khuôn mặt anh ta.
Có người đi tới muốn nâng ly, bàn tay đang kẹp điếu thuốc của anh ta tiện tay cầm ly rượu lên cụng ly với họ, rồi ngửa cổ uống cạn. Chất lỏng trôi theo yết hầu nhấp nhô mà nuốt xuống.
Uống xong, anh ta nheo mắt lại một chút, đặt ly xuống bàn, tựa người vào sô pha, chậm rãi hút thuốc, khuôn mặt vẫn giữ nụ cười thản nhiên.
Chính vì khuôn mặt này đã khiến không ít cô gái phải say mê.
Nhưng khổ nỗi, anh ta lại cứ khăng khăng phải theo đuổi Minh Yên, kết cục thì cũng chẳng được gì, càng nghĩ Thẩm Sơ Dương càng cảm thấy bực bội, bật ra một tiếng "Chết tiệt!".
Anh ta cáu kỉnh kéo cổ áo hoodie, cắn điếu thuốc, ra hiệu cho người bên cạnh rót đầy rượu.
Mọi người ở đây đều là được Thẩm Sơ Dương gọi đến, có người mở lời hỏi: "Dương ca, anh thực sự chia tay với Minh Yên rồi à?"
Nói thật, lúc Thẩm Sơ Dương theo đuổi Minh Yên, ai cũng thấy sự quyết tâm của anh ta. Nếu không có Minh Yên, họ còn chẳng biết chàng thiếu gia xưa nay chỉ quen được người khác theo đuổi lại có thể hạ mình đi theo đuổi một cô gái.
Nhưng phải nói Minh Yên cũng thật giỏi, ngoài việc xinh đẹp ra thì cũng chẳng có gì nổi bật, vậy mà Thẩm Sơ Dương, với thân phận của mình, lại chịu hạ mình để theo đuổi cô, quả thật là hiếm thấy.
Nhắc đến Minh Yên, khóe miệng Thẩm Sơ Dương thoáng chút chế giễu, anh ta hờ hững gật đầu: "Ừ, thật sự chia tay rồi, chẳng phải tôi đã đăng lên mạng xã hội rồi sao? Không thì buổi nhậu này quá uổng phí, coi như mừng tôi quay lại cuộc sống độc thân."
Mọi người thấy anh ta có vẻ hơi say, liền nhìn nhau: "Dương ca, tại sao vậy? Lúc anh theo đuổi cô ây nhiệt tình lắm mà. Có hối hận không?"
"Theo đuổi là một chuyện, có được rồi lại là chuyện khác." Thẩm Sơ Dương quay đầu châm thêm một điếu thuốc khác, giọng nói có phần mơ hồ, nhưng không đời nào thừa nhận rằng anh ta đã muốn chia tay từ lâu.
Lúc này, cửa phòng được đẩy ra, Giang Như Tuyết xuất hiện ở cửa, ánh mắt cô ta lướt qua mọi người rồi dừng lại trên người Thẩm Sơ Dương, không quan tâm đến ai khác, cô ta bước thẳng đến chỗ của anh ta.
Thẩm Sơ Dương nheo mắt cười nhìn cô ta, khi Giang Như Tuyết đến trước mặt, anh ta ngửa đầu uống cạn ngụm rượu cuối cùng.
"Tiểu Tuyết, sao em đến muộn thế?"
Có người chủ động nhường chỗ bên cạnh Thẩm Sơ Dương cho cô ta.
Giang Như Tuyết tự nhiên ngồi xuống bên cạnh Thẩm Sơ Dương, nhìn anh ta rồi lại nhìn ly rượu của anh ta, đôi mày hơi cau lại: "Sao anh lại uống nhiều thế này?"
"Em đau lòng à?" Thẩm Sơ Dương cười cợt, giọng điệu bất cần.
Giang Như Tuyết hơi đỏ mặt, liếc anh ta một cái đầy trách móc, sự tương tác này trong mắt người khác cực kỳ mập mờ.
"Dương ca, Tiểu Tuyết thực sự rất quan tâm anh đấy. Bây giờ anh đã độc thân rồi, sao không cân nhắc Tiểu Tuyết một chút đi?"
Đôi mắt đen láy sâu thẳm của Thẩm Sơ Dương nhìn chằm chằm Giang Như Tuyết, cái nhìn này khiến mặt cô ta đỏ bừng. Cô ta quay lại quát những người đang chọc ghẹo mình: "Đừng nói linh tinh."
Mọi người cười ồ lên, Thẩm Sơ Dương dựa sát vào Giang Như Tuyết hơn một chút, mũi anh ta có thể ngửi thấy mùi nước hoa nồng nàn trên người cô ta, đôi mắt anh ta phản chiếu ánh đèn trên trần nhà: "Em cũng nghĩ thế sao?"
Hai người chưa từng gần nhau thế này, Giang Như Tuyết cứng người, không dám nhúc nhích, trong mắt dần hiện lên sự mong chờ: "Dương ca, anh... anh nghĩ như thế nào?"
Thẩm Sơ Dương mím môi cười, đột ngột chuyển chủ đề: "Em dùng nước hoa gì thế?"
Giang Như Tuyết sững người một lát, nhìn thấy Thẩm Sơ Dương khẽ nhíu mày, liền nghi ngờ không biết mình có xịt nước hoa quá nặng mùi không, hay là cả người đang tỏa ra mùi hương khó chịu, cô ta lắp bắp hỏi: "Dương ca không thích à?"
"Không thích, lần sau đừng dùng nữa." Mùi nước hoa này giống y hệt mùi mà Minh Yên thường dùng. Trước đây, Thẩm Sơ Dương cảm thấy khi Minh Yên dùng thì mùi hương thật nhẹ nhàng và quyến rũ, nhưng khi so với Giang Như Tuyết... anh ta nghi ngờ cô ta đã đổ cả chai lên người, mùi hương nồng nặc đến mức khó chịu.
Giang Như Tuyết không cam tâm, cô vươn tay định khoác lên tay Thẩm Sơ Dương, nhưng anh ta lẳng lặng gạt tay cô ra mà không để lộ quá rõ.
"Trước đây anh đều thích mà" Cô ta nói với giọng nũng nịu.
Như bị chạm đúng chỗ ngứa, Thẩm Sơ Dương đột ngột nhếch môi cười, nói một cách thờ ơ: "Giờ không thích nữa."
Anh ta vẫn giữ chút thể diện cho Giang Như Tuyết. Cô ta đã va phải sự lạnh lùng từ Thẩm Sơ Dương nhiều lần trước đây, nhưng vẫn không ngừng say mê cái cách anh ta đối xử với cô ta, dù cho anh ta chẳng bao giờ đáp lại.
Chỉ cần được ở bên anh ta, kể cả không làm gì hết, cô ta cũng thấy thỏa mãn.
Không biết đã trôi qua bao lâu, có ai đó nhắc đến trận đấu bóng rổ nhân ngày kỷ niệm trường, rồi tự nhiên câu chuyện lại chuyển sang cuộc thi tuyển chọn của khoa múa.
Ánh mắt của Giang Như Tuyết lại một lần nữa hướng về Thẩm Sơ Dương, vừa lúc anh ta cũng nhìn về phía cô ta. Cô ta khẽ cười: "Sơ Dương, anh đến xem em thi tuyển nhé?"
Lúc này, Thẩm Sơ Dương mới chợt nhớ ra, trước đây Minh Yên cũng từng yêu cầu anh ta đến xem cuộc thi tuyển chọn của cô, hình như lđây là chuyện rất quan trọng với cô.
"Xem thế nào được?" Thẩm Sơ Dương hỏi một cách lơ đễnh, không để tâm.
Mặt Giang Như Tuyết hơi đỏ lên, cô ta nắm lấy cánh tay của Thẩm Sơ Dương: "Anh đến đi, em sẽ múa cho anh xem."
Thẩm Sơ Dương trả lời ậm ừ một tiếng, nghe như đồng ý nhưng cũng giống như chẳng hề để tâm.
---
Lúc Minh Yên đến công ty của Thẩm Thời Đạm, thì thư ký đã chờ sẵn ở dưới lầu từ sớm.
Thư ký dẫn cô lên thang máy, chợt nhớ Minh Yên là sinh viên của Đại học Sư phạm.
"Cô Minh, tôi nghe nói cô học ở khoa múa? Cô có tham gia cuộc thi tuyển chọn lần này của khoa không?" Thư ký cười tươi hỏi.
Minh Yên ngẩn người, sao thư ký cũng biết đến chuyện này? Chắc hẳn là do Thẩm Thời Đạm nói rồi.
"Tôi có tham gia." Cô đáp.
Thư ký chỉ thiếu mỗi việc vỗ đùi một cái đét, thầm chắc chắn rằng Thẩm Thời Đạm nhất định sẽ đến xem Minh Yên biểu diễn. Nhưng anh ấy không dám nói thêm gì nữa, mạng sống vẫn quan trọng hơn.
Thẩm Thời Đạm cởi áo khoác, vắt lên ghế, rồi ngồi xuống bên cạnh Minh Yên, từ tốn xắn tay áo lên, để lộ ra cánh tay săn chắc.
Ánh mắt của Minh Yên vô thức dừng lại ở cổ tay anh, không rời đi.
"Chú...?" Minh Yên suýt gọi nhầm, liền vội vàng ngậm miệng lại: "Anh nóng lắm sao?"
Rõ ràng nhiệt độ trong phòng không hề cao.
Thẩm Thời Đạm phớt lờ câu hỏi của cô, đôi mắt đen sâu thẳm nhìn cô, cười nhẹ, giọng trầm thấp: "Cái gì chú?"
Rõ ràng anh biết cô gọi nhầm, nhưng vẫn cố ý trêu chọc.
Minh Yên cắn môi, im lặng.
Cô vốn dĩ nhút nhát, không chịu nổi mấy trò đùa, Thẩm Thời Đạm đã chứng kiến điều đó từ lần trước. Biết cô đang ở trên địa bàn của anh, vốn đã căng thẳng, anh tạm thời kiềm chế sự tinh nghịch của mình lại, đón tiếp cô một cách đúng mực.
Sau khi bị trêu chọc một chút, không khí giữa hai người trở nên hơi nóng, bầu không khí có chút kỳ lạ.
Đúng lúc này, thư ký bước vào mang theo hai ly cà phê, phá vỡ sự căng thẳng của Minh Yên.
Sau đó, cuộc trò chuyện trở nên nhẹ nhàng hơn. Khi Thẩm Thời Đạm bắt đầu nói về những kiến thức chuyên môn, anh ngay lập tức trở thành một người thầy kiên nhẫn, giải thích cho Minh Yên những kiến thức cơ bản một cách tỉ mỉ.
Hôm nay Minh Yên xõa tóc, mỗi khi cô cúi đầu, ngọn tóc mềm mại vô tình lướt qua cổ tay của Thẩm Thời Đạm, tựa như lông vũ nhẹ nhàng chạm vào da thịt, khiến anh chú ý và thầm đếm từng giây khi tóc cô trượt khỏi tay mình.
Lần tiếp theo Minh Yên cúi đầu, mái tóc dài buông xõa che đi nửa gương mặt cô. Thẩm Thời Đạm nhận ra cổ tay cô trống trơn, trong đầu anh chợt nảy ra ý nghĩ, nhưng không tìm thấy vật thích hợp. Anh bèn tháo cà vạt của mình, khéo léo cuốn thành một vòng, rồi buộc thành nút, đưa cho cô: "Dùng tạm cái này đi, ở chỗ anh không có dây buộc tóc."
Chiếc cà vạt đen được cuộn trên đầu ngón tay thon dài của anh, đen và trắng tương phản rõ rệt. Ngón tay uốn cong, rõ ràng có thể thấy những đường gân nổi lên từ cổ tay.
Minh Yên nhìn thoáng qua, rồi nhanh chóng dời mắt đi, một luồng nhiệt bất giác lan tỏa khắp gương mặt cô.
Hôm nay cô gội đầu mà quên mang dây buộc tóc, Minh Yên cảm thấy không thoải mái, nhưng cũng không thể từ chối lòng tốt của anh, liền cầm lấy cà vạt và nhanh chóng buộc tóc lên.
Chiếc cà vạt được rút khỏi đầu ngón tay của Thẩm Thời Đạm, bàn tay anh khẽ co lại, rồi không biểu lộ gì, quay mặt đi, khẽ ho một tiếng.
Thời gian nhanh chóng trôi qua, chẳng mấy chốc đã đến giờ nghỉ trưa. Minh Yên còn có tiết học vào buổi chiều nên phải quay lại trường. Thẩm Thời Đạm lấy chìa khóa xe, nhất quyết phải đưa cô về.
Khi chỉ còn một con phố nữa là đến trường, Minh Yên liền yêu cầu dừng xe.
Thẩm Thời Đạm không hiểu, nhưng Minh Yên vẫn nhất quyết nói: "Em sẽ xuống ở đây."
Không cần đoán, anh cũng lờ mờ hiểu được lý do, nhưng việc Minh Yên cố tình tránh né khiến anh cảm thấy không hài lòng. Vì vậy, anh duỗi tay nắm chặt Minh Yên, hỏi: "Em sợ người khác hiểu lầm sao?"
Minh Yên im lặng, ngầm thừa nhận.
Ánh mắt của Thẩm Thời Đạm càng thêm sâu thẳm, nụ cười trên môi như có như không, nhìn cô chăm chú, giọng nói thấp trầm nhưng chứa đầy hàm ý: "Thế anh đến xem em thi tuyển thì chẳng phải càng làm người ta hiểu lầm hơn sao?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)









-494595.png&w=640&q=75)






