Thẩm Sơ Dương liếc nhìn Thẩm Thời Đạm, chú của mình thường chỉ chăm chăm vào công việc, không bao giờ xem phụ nữ và tình yêu là thứ gì đó để giải trí, nhưng không hiểu tại sao hôm nay Thẩm Thời Đạm lại quan tâm đến chuyện tình cảm của cậu ta như vậy.
“Không thể nói là không thích nữa, chỉ là không phù hợp thôi, chú nhỏ, chú hiểu không? Ai, chú không hiểu đâu.” Thẩm Sơ Dương cảm thấy chú mình chưa từng tìm hiểu phụ nữ, có lẽ không thể hiểu được cảm xúc hiện tại của cậu ta.
“Nếu đã không phù hợp, tại sao còn không chia tay?” Thẩm Thời Đạm nói với giọng trầm, thực ra chỉ cần thay đổi cách nói một chút là có thể vạch trần được suy nghĩ của Thẩm Sơ Dương, nhưng nghĩ lại, anh thấy không phù hợp lắm.
Thẩm Sơ Dương lại mở game lên, không trả lời câu hỏi của Thẩm Thời Đạm nữa.
Trong lúc ván game mới đang diễn ra, Thẩm Sở Dương thấy Minh Yên gọi điện đến, câu ta liền cảm thấy rất mệt mỏi.
Thẩm Thời Đạm giọng điệu trầm thấp trả lời: “Được.”
Cuộc gọi vừa kết thúc, một tin nhắn mới hiện lên trước mắt Thẩm Thời Đạm: “Anh ơi, sao anh lại mất kết nối vậy?”
Thẩm Sơ Dương lấy lại điện thoại, không hỏi gì xem đã có chuyện gì đã xảy ra, mà trực tiếp mở lại game, rồi lao vào trận chiến mới.
Cậu ta hoàn toàn không quan tâm đến những gì đã xảy ra với người khác.
Thẩm Thời Đạm nhìn chằm chằm vào máy tính, trong lòng lo lắng nhưng vẫn cố gắng tập trung, song không tài nào xem được nội dung trên màn hình. Anh cầm chìa khóa xe, đứng dậy, khoác áo lên tay, rồi đi tới cửa. Đột nhiên, anh dừng lại, quay đầu lại hỏi: “Chờ lát nữa về tìm Minh Yên sao?”
Tình thế trong game đang căng thẳng, Thẩm Sơ Dương không thể phân tâm, quyết đoán nói một câu: “Không về.”
…
Minh Yên như vừa trải qua một giấc mơ rất dài, khi mở mắt ra, cô thấy xung quanh mình toàn một màu trắng.
Sau vài phút, cô mới nhận ra mình đang nằm trên giường nhỏ trong phòng y tế của trường. Phía trước giường được che chắn bởi một tấm rèm trắng, bên ngoài có tiếng nói chuyện vọng vào.
Giọng của người đàn ông trầm thấp, nhưng rất dễ nghe, như thể cô đã từng nghe ở đâu đó.
Nhưng cô không thể nhớ ra ngay lập tức.
Minh Yên chống khuỷu tay lên giường, giường sắt phát ra tiếng kêu cót két. Ngay lập tức, tấm rèm bị một đôi tay to lớn với các khớp xương rõ ràng vén lên, lộ ra khuôn mặt tuấn tú và sâu lắng của người đàn ông.
Khuôn mặt này có vài nét tương đồng với Thẩm Sơ Dương, nhưng đường nét trên mặt anh ta sắc sảo hơn, xương mày nhô cao, đường nét hàm dưới uốn lượn mềm mại, không ngoa khi nói rằng đường nét trên mặt được điều chỉnh tỷ lệ một cách tỉ mỉ như một tác phẩm điêu khắc. Đôi môi mỏng khép lại thành một đường thẳng, toát lên một chút cảm giác cao quý bẩm sinh.
Người đàn ông này là chú nhỏ của Thẩm Sơ Dương. Ngày hôm sau sau khi cô đồng ý hẹn hò, Thẩm Sơ Dương đã dẫn cô đi gặp chú nhỏ của cậu ta, cho nên với người chú nhỏ này cô cũng đã có vài lần giao tiếp, trong các cuộc gặp riêng khác.
“Chú nhỏ.” Minh Yên ngạc nhiên khi thấy anh, cô ngẩng đầu nhìn ra ngoài, ngoài anh ra cô không thấy ai khác, ánh sáng trong mắt cô dường như mờ đi.
Thẩm Thời Đạm hạ rèm xuống, tiến lại gần Minh Yên hơn một chút, giọng điệu quan tâm vang lên: “Cảm thấy khá hơn chưa? Đầu còn đau không?”
Minh Yến vô thức đưa tay sờ đầu, bỗng nhiên cổ tay cô bị nắm lấy, hơi ấm từ cơ thể anh tỏa ra làm ấm làn da trên cổ tay cô.
Minh Yên rụt tay lại, nhưng bàn tay đã bị nắm chặt.
Bên tai vang lên giọng nói trầm ấm, nhẹ nhàng của Thẩm Thì Đạm: “Đừng động vào, cháu bị ngất xỉu, đầu có chút va đập. Lát nữa tôi sẽ đưa cháu đi chụp phim.”
Đầu đập xuống đất? Minh Yên hoàn toàn không nhớ gì, cô hồi tưởng trong vài giây rồi ngước mắt nhìn Thẩm Thời Đạm, nhớ lại mấy lần Thẩm Sơ Dương có việc bận đột xuất, đều là chú nhỏ đến tìm cô: “Chú nhỏ, có phải Thẩm Sơ Dương nhờ chú đến không?”
Thẩm Thởi Đạm buông tay ra: “Trường các cháu muốn mời chú đến giảng dạy, khi vừa bước ra khỏi cổng trường thì nghe thấy mấy học sinh bạn kêu có người bị ngất xỉu.”
Là vậy sao? Minh Yên hình dung cảnh tượng ấy, cảm thấy có chút xấu hổ.
Thẩm Thời Đạm nhanh chóng chuyển đề tài, “Cháu bị sốt sao không xin phép thầy cô nghỉ?”
Những ngón tay mảnh khảnh của Minh Yên siết chặt tấm ga giường thô, cô giải thích: “Xin nghỉ sẽ bị trừ điểm.”
Người khác chịu đựng được, cô cũng chịu được. Sự giáo dục từ nhỏ đã khiến cô càng thêm mạnh mẽ.
Thẩm Thì Đạm gật đầu, chu đáo lấy gối kê sau lưng Minh Yên, rồi kéo rèm ra ngoài lấy thuốc và nước ấm.
Anh đặt viên thuốc hạ sốt vào tay Minh Yên, rồi đưa ly nước: “Thuốc hạ sốt, uống một viên trước.”
Minh Yên cúi đầu, nhận thuốc, hàng mi khẽ rung. Cô ngửa đầu nuốt viên thuốc, nhấp một ngụm nước ấm để nuốt nhanh xuống.
Vị đắng vẫn còn…
Lan đến đầu lưỡi.
“Cảm ơn chú nhỏ.”
Thẩm Thời Đạm tiện tay nhận lấy cốc nước: “Còn muốn uống nước không?”
Minh Yên lắc đầu. Người chú nhò này là người đứng đầu tập đoàn Thẩm thị, thời gian của anh ấy có thể đo bằng tiền bạc. Thẩm Sơ Dương từng nói, chú của cậu ta chỉ biết vùi đầu vào công việc, thậm chí còn coi những cuộc phỏng vấn uy tín cũng là sự lãng phí thời gian.
Nhưng bây giờ, anh lại sẵn lòng dành thời gian để bưng nước và lấy thuốc cho cô.
Không kìm được lòng, Minh Yên lén lút quan sát Thẩm Thời Đạm. Đúng lúc này, ánh mắt của người đàn ông cũng hướng về phía cô. Tầm mắt chạm nhau, ánh nhìn của anh quá đỗi áp lực khiến tim Minh Yên khẽ thắt lại.
“Minh Yên.”
Minh Yên nhìn về phía anh.
“Bình thường Thẩm Sơ Dương đối xử với cháu như vậy à?”
Ánh mắt Thẩm Thời Đạm trầm ngâm rơi lên người Minh Yên, như thể hỏi một câu bâng quơ, nhưng lại nặng nề như ngàn cân.
Minh Yên mím môi, khẽ cụp mắt xuống, thẳng thắn, táo bạo hỏi Thẩm Thời Đạm: “Chú nhỏ, chú có biết vì sao Thẩm Sơ Dương lại trốn tránh cháu không?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)









-494595.png&w=640&q=75)






