Mãi vài ngày sau Thư Mẫn mới nhận ra mình đang bị biến tướng thành giam lỏng.
Hai dì điều dưỡng theo dõi bà ta từ sáng đến tối, việc ăn uống, vui chơi phóng túng đều bị khống chế. Bà ta không thể nghịch điện thoại quá lâu, không thể thức khuya. Hai người họ sẽ theo dõi việc bà ta uống thuốc mỗi ngày. Nếu bà ta muốn gọi điện thoại cho Tang La thúc giục cô đến thăm mình thì sẽ bị họ khuyên nhủ, nói cái gì mà con gái vất vả làm việc thì bà ta phải thông cảm, không có thời gian đến thăm bà ta không phải là vì bà ta sao… Phiền muốn chết! Còn Tang La dường như cũng vì có người chăm sóc bà ta rồi nên đã yên tâm, không đến thăm bà ta, thái độ như là cuối cùng cũng đã thoát khỏi bà ta rồi!
Trong tình huống này, Thư Mẫn chỉ có thể lựa chọn cách để mình “hết bệnh”. Nếu bà ta mà còn ở lại trong viện nữa thì Tang La sẽ hoàn toàn vượt ra khỏi sự khống chế của bà ta, cánh mà cứng rồi thì không biết đã bay đến chỗ nào! Bà ta đã khỏi bệnh thì tất nhiên cũng không còn lý do để ở trong viện nữa, đương nhiên có thể đường hoàng đi theo Tang La, có vô số biện pháp kìm hãm cô, khiến cô phải khổ sở. Còn Tang La thì có thể làm được gì? Nếu cô dám vứt bỏ bà ta thì bà ta sẽ tìm đến truyền thông, tham gia mấy chương trình tìm người thân. Bà ta là mẹ của Tang La, lại là Omega, ưu thế trời ban của loại hình giới tính này đã xác định khi Tang La đối đầu với bà ta thì sẽ luôn ở thế dưới.
Nghĩ đến đây tâm trạng chán nản của bà ta tốt hơn không ít. Bà ta lập tức điều chỉnh lại số liệu cơ thể của mình thành khỏe mạnh. Đến khi bác sĩ kiểm tra sức khỏe cho bà ta cũng phải ngạc nhiên vì phát hiện ra các trị số của bà ta đều bình thường. Thư Mẫn không chờ nổi nữa mà gọi điện thoại cho Tang La.
Khi bà ta gọi điện cho Tang La thì cô đang nói chuyện với viện trưởng Học viện Quân sự trong quán đồ nướng. Học viện Quân sự muốn tuyển sinh cô. Vốn dĩ Tang La đã nộp đơn vào trường Đại học thủ đô, cũng đang ở tuổi đi học, không có gì là không hợp lý, bây giờ chỉ coi như đổi khoa thôi.
Sao Tang La lại không biết họ suy nghĩ gì? Vào thì tất nhiên phải vào, dù sao thì chơi cái gì cũng không thú vị bằng chơi chồng mình. Nhưng cô cũng không thể tùy tiện vào đó được.
Quả nhiên Tang La đã hơi “động lòng”, nhưng đúng lúc này cô lại nhận được cuộc gọi của Thư Mẫn, bà ta suиɠ sướиɠ kể cho Tang La biết bệnh của mình đã xảy ra “kỳ tích” nên bà ta có thể xuất viện ngay, có thể ở cùng một chỗ với cô.
Vì vậy, Tang La lại nhìn sang người đối diện, chỉ có thể từ chối thêm một lần nữa. Dù sao thì mẹ cô cũng là một kẻ bỏ đi rời khỏi người chăm sóc mình thì sẽ không thể sống nổi. Cô cần phải kiếm tiền nuôi mẹ mình, chăm sóc mẹ. Vậy thì sao có thể đi học ở Học viện Quân sự biệt lập với thế giới được? Trước đó cô cũng đã nộp đơn vào trường Đại học thủ đô, đã chuẩn bị đưa mẹ đến thủ đô, vừa học vừa làm việc nuôi mẹ.
Tất nhiên viện trưởng cũng đã biết mẹ Tang La là người có tính cách thế nào từ trong tư liệu. Dù Alpha có thiên tính bảo vệ Omega, nhưng ở thời đại này có rất nhiều Omega đang theo đuổi độc lập tự chủ, không dựa vào người khác. Nhìn thấy những người Omega quật cường dũng cảm khiến người ta phải đau lòng thì khi nhìn sang loại Omega như Thư Mẫn, người ta chẳng những không sinh lòng muốn bảo vệ mà còn thấy tức giận.
“Bệnh tình của mẹ em rất kỳ quái, cứ lặp đi lặp lại. Trước đây còn nguy hiểm cận kề nhưng bây giờ bỗng dưng lại khỏe. Thầy nghĩ tốt hơn hết vẫn nên để bà ấy ở lại bệnh viện theo dõi một thời gian. Bên phía nhà trường có thể thu xếp cho và ấy ở trong khu tập thể cho người nhà của bệnh viện quân khu. Môi trường ở đó rất tốt, có sân vườn, có hồ bơi. Hàng xóm cũng toàn là những người có danh tiếng, có đăng ký trong hồ sơ, chưa nói đến việc dễ kiểm tra mà còn có thể kết bạn, nếu cần thầy còn có thể giới thiệu bảo mẫu đáng tin cậy cho em. Cuộc đời của em còn rất dài, em muốn chăm sóc mẹ mình cả đời là chuyện tốt, có hiếu là rất tốt, nhưng không cần phải vì vậy mà từ bỏ cuộc sống của mình. Có thể vừa tận hiếu vừa sống cuộc sống của mình mà không hề có mâu thuẫn gì.”
Tang La đã bị ông thuyết phục.
Sau khi Tang La đón Thư Mẫn xuất viện cô liền đưa bà ta đến ký túc xá cho người nhà của bệnh viện quân khu do viện trưởng sắp xếp. Nói là ký túc xá nhưng thật ra thì giống như một khu biệt thự hơn. Những người có thể đến đây ở trên cơ bản đều là những người không phú thì quý. Vì muốn tiện chăm sóc người quan trọng trong gia đình nên mới chuyển đến đây sinh sống, chỗ này chỉ cách bệnh viện một cái công viên.
Thư Mẫn vẫn không bỏ cuộc, bà ta vẫn muốn Tang La rời khỏi thủ đô với mình. Trên đường đi bà ta nói: “Mẹ khỏe rồi. Mẹ không thích thành phố này, nhịp sống nhanh quá, sinh hoạt cũng áp lực rất lớn. Chúng ta về nhà đi được không? Nếu không thì đến một thành phố khác có mức sống thấp hơn cũng được?”
Tang La không thèm để ý đến bà ta, chỉ chờ vào đến khu ký túc xá. Bảo mẫu cũng đã được sắp xếp qua đây rồi, nhìn người này chỉ như một bác gái không có gì khác lạ, nhưng trong mắt thỉnh thoảng lại lóe ra ánh sáng sắc bén cho thấy bà không hề tầm thường.
Đến bây giờ Thư Mẫn mới biết sự việc hoàn toàn không như mình nghĩ. Bà ta vốn tưởng tượng nếu Tang La dám bỏ rơi mình thì bà ta sẽ tung tin để Tang La xuất hiện trên mạng xã hội, bị dư luận xã hội khiển trách. Nhưng cảnh tượng đó sẽ không thể xuất hiện, vì bà ta đã nhanh chóng chính thức bị giám sát và giam lỏng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


