Tang La dẫn Thư Mẫn tìm đến phòng trọ mà mình thuê, cách xa trung tâm thành phố, thuộc khu vực “xóm nghèo” nằm trong lòng thủ đô. Những người sinh sống ở đây hầu hết đều đến từ các nơi trên thế giới tiến về phương nam, nam nữ trẻ tuổi đời tư hỗn loạn, người làm công tác nghệ thuật gian nan chờ ngày nổi bật, hoặc đơn thuần chỉ là người vô gia cư, loại người nào cũng có.
Phòng trọ nho nhỏ mà họ thuê chưa đầy 15 mét vuông, không có bất cứ thứ gì trừ một chiếc giường đơn, cũng không thể đặt thêm thứ gì khác, chỉ có một chiếc cửa sổ, ngoài cửa sổ đối diện với một tòa nhà chung cư khác, chỉ nhìn thôi đã thật chật chội đến ngộp thở. Phòng tắm nhà vệ sinh dùng chung với các khách trọ, mỗi tầng chỉ có hai phòng tắm nhà vệ sinh.
Thấy hoàn cảnh này, Thư Mẫn nhíu mày: “Tang Tang… chúng ta đến đây làm gì? Mẹ phải nhập viện chứ, khụ khụ.”
Sau khi bùng nổ cảm xúc, tính cách của Tang La đã trở nên cương quyết hơn, thiết lập tính cách của Thư Mẫn lại là vô dụng chỉ biết khóc nên hoàn toàn không thể làm gì được cô. Bà ta không muốn sống ở đây, bà ta muốn sống ở khách sạn, muốn sống ở bệnh viện, dù gì đi nữa vẫn tốt hơn là ở đây. Nhưng bà ta lại không thể nói như vậy, chỉ có thể khóc tiếp: “Là mẹ làm liên lụy con…”
Tang La bèn mượn cớ đi ra ngoài làm việc để bỏ Thư Mẫn ở lại nơi này. Thư Mẫn có thể làm gì được đây? Tang La không ở nhà, bà ta không dám tùy tiện làm cho mình hấp hối, lỡ cô không vội vã trở về thì rốt cuộc bà ta có nên chết hay không? Hơi lúng túng đây.
Sau khi tạm thời thoát khỏi người công lược ghê tởm này, Tang La bắt xe tiến vào nội thành trước. Đúng là cô sắp hết tiền rồi, Thư Mẫn cố ý dùng sự nghèo khổ để trói buộc hủy hoại cô, đương nhiên sẽ không để dành tiền tiết kiệm. Hồi nhỏ bà ta đã giấu cô dùng tiền cô kiếm được đi ăn chơi xa xỉ vỗ béo bản thân, tán tỉnh cấu kết với đàn ông, còn Tang La thì ở trên trường thèm thuồng nhìn món thịt trong cửa sổ, nhưng vẫn mua món rau rẻ tiền nhất, ăn với một bát cơm trắng khô rang.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


