Ôn Ngọc đã sinh sống với Ôn Nhu nhiều năm, rất tin cậy và biết ơn cô ta, chưa từng xâm nhập vào bộ não của cô ta để thăm dò thế giới tinh thần. Bây giờ tiến vào, anh mới phát hiện trong đầu Ôn Nhu cũng có tinh thể khác như Ngải Nặc Đức, mặc dù nó đã vỡ nát, thậm chí rất nhỏ yếu, nhưng xét theo một khía cạnh khác thì nó lại rất mạnh. Ví dụ như lúc này, nó lại mưu toàn rút tinh thần thể của Ôn Nhu ra khỏi thân xác này.
Vì thế Ôn Ngọc lập tức phá hủy nó.
Từ cuộc đối thoại giữa Tang La và Ngải Nặc Đức, trong lòng anh đã nghi hoặc rất nhiều, đồng thời nghĩ đến giả thiết to gan. Mà phỏng đoán của anh đã được chứng thực từ trong bộ não của Ôn Ngọc.
Anh mặt lạnh như tiền nhìn Ôn Nhu sau khi tới thế giới này đã gài bẫy mình như thế nào, sau khi làm cho mình chịu hết mọi đau khổ thì lại xuất hiện cứu rỗi mình như một anh hùng, tất cả những gì cho đi đều là để cướp đoạt. Một kẻ vừa dối trá vừa ác độc.
Anh thu hồi xúc tu tinh thần của mình, Ôn Nhu dần tỉnh lại. Cô ta ngửa đầu nhìn người đàn ông đối diện đang cúi đầu nhìn mình, bỗng nhớ tới lúc nãy mình gặp phải chuyện gì, sắc mặt chợt thay đổi.
“Là… là A Ngọc à?” Cô ta cười gượng nhìn Ôn Ngọc, không dám chắc có phải Ôn Ngọc đã xâm nhập vào bộ não của mình nhìn thấy những thứ kia hay không.
Trong mắt Ôn Ngọc tràn đầy lạnh lẽo, không có chút nhiệt độ. Anh không nói lời vô nghĩa với cô ta, cũng không có hứng chất vấn điều gì, chỉ xoay người rời đi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


