Khi Tang La còn chưa đấm con dị hình kia không trượt phát nào thì Ôn Nhu đã đứng trên lầu, nhìn thấy toàn bộ cảnh tượng dưới lầu. Cô ta quan sát Tang La bằng ánh mắt tràn đầy nghi ngờ, rồi lại chuyển sang nhìn Ôn Ngọc, cuối cùng lấy di động ra gửi một tin nhắn.
“Tang La tới viện nghiên cứu bên này.”
Bên kia không trả lời. Cô ta cất di động, khoanh tay trước ngực trầm tư nhìn cảnh tượng dưới lầu.
…
Ngải Nặc Đức khom lưng nhìn “Tinh Tú Ngân Hà” được trưng bày trong tủ kính, đôi mắt xanh lam lạnh lùng vô cùng chuyên chú. Rất nhiều người trong hội triển lãm châu báu đều đang nhìn anh, không chỉ là phái nữ. Vị Vương tử đứng đầu trong danh sách thừa kế ngai vàng này vốn dĩ chính là một danh nhân, huống chi hai ngày nay còn cùng đi dạo chơi với hoa hồng Aram, loan truyền tin đồn còn đang treo trên bảng hotsearch.
“Viên “Tinh Tú Ngân Hà” này là viên kim cương đẳng cấp cao nhất hiện nay, do nghệ thuật gia vĩ đại Feler Hollande thiết kế đồng thời tham gia chế tác, nghe nói linh cảm đến từ hoa hồng xứ Aram. Công nghệ đẽo gọt phức tạp khiến nó chiết xạ ánh sáng như hoa hồng nở rộ dưới ánh mặt trời, là báu vật trấn giữ cửa hàng của chúng tôi, hàng không bán.” Người phụ trách đứng bên cạnh anh nói. Không ai ngờ Ngải Nặc Đức điện hạ lại đến đây tham dự triển lãm. Liên tưởng tới tin đồn giữa anh và Tang La, lại nghĩ tới báu vật giữ cửa hàng, ông ta không khỏi hiểu ra.
“Nếu tôi thật sự rất muốn có nó thì sao?” Ngải Nặc Đức nhìn về phía người phụ trách. Trên thế giới này không tồn tại hàng không bán, chỉ có hét giá đủ cao hay không.
Thân phận của Ngải Nặc Đức không phải là người bình thường, nói không chừng lúc nào đó sẽ lên ngôi. Hơn nữa nếu viên kim cương này được đưa đến tận tay hoa hồng Aram thì cũng có lợi cho cửa hàng của họ. Chỉ trong chớp mắt, người phụ trách đã suy nghĩ tới hàng loạt kế hoạch tuyên truyền, nở nụ cười vừa khó xử vừa thức thời: “Mời ngài vào trong phòng trò chuyện.”
Không lâu sau đó, viên kim cương “Tinh Tú Ngân Hà” được trịnh trọng lấy ra từ tủ trưng bày.
Ngải Nặc Đức gần gũi quan sát viên kim cương tuyệt đẹp này, lại cảm thấy nó cũng không long lanh bằng Tang La. Nhưng đây là món quà duy nhất xứng đôi với cô mà anh có thể tìm được.
Mặc dù không thấy sự tối tăm trong đôi mắt của Ôn Ngọc, nhưng Tang La vẫn nhận ra anh đang nổi giận. Cô nhíu mày, chẳng lẽ vị học giả ngạo mạn này còn rất hư vinh, thích được gọi là “Báu vật của thế giới” hay sao? Nghĩ vậy, không hiểu sao Tang La lại muốn dỗ dành anh.
Nhưng cô còn chưa kịp dỗ dành thì chợt có tin nhắn gửi tới di động của cô. Tang La lười biếng nhìn màn hình, phát hiện là tin nhắn do Ngải Nặc Đức gửi tới thì lập tức nở nụ cười.
“Tôi có thể đến Aram không?” Anh hỏi câu này, theo sự hiểu biết về tính cách ngoài lạnh trong nóng và ngạo kiều của anh, Tang La biết ẩn ý đằng sau câu nói này chính là: “Tôi đã ở nhà hai ngày, nhớ cô đến mức sắp điên mất rồi, tôi đã nhanh chóng xử lý xong hết mọi chuyện, bây giờ tôi muốn qua đó tìm cô, nhưng sợ cô từ chối nên tôi muốn hỏi cô một câu trước. Nhưng dù cô từ chối thì tôi cũng sẽ lén lút chạy tới, thậm chí có khả năng đêm hôm khuya khoắt lẻn vào phòng ngủ của cô l!ếm cô”.
Trong kiếp bị Tạ Vi Vi phá hủy, cô và Ngải Nặc Đức không gặp nhau trong bữa tiệc. Chắc người này đã từng thấy cô trên mạng hoặc ở chỗ nào đó, thầm mến cô từ lâu rồi nên nhờ người khác đưa thư cầu hôn. Đây là truyền thống của quý tộc vương thất nước họ, đưa thư cầu hôn có nghĩa là lời thề, là phương thức chân thành nhất để cầu hôn. Cô liên tục từ chối hai lần, lần thứ ba anh đích thân xuất hiện trước mặt cô đưa thư cầu hôn, cô mới chính thức gặp anh.
Cho nên cô không hề nghi ngờ tình cảm của anh dành cho mình. Trên thực tế sau khi đã trải qua rất nhiều chuyện, trong lòng cô cảm thấy việc họ yêu nhau là lẽ đương nhiên, hoàn toàn không cần nghi ngờ.
Tang La trả lời: “Được.” Cô nghĩ, lần này nếu không bị kẻ công lược phá hỏng thì chắc hẳn anh sẽ mang theo thư cầu hôn. Kiếp này hơi kỳ lạ, không biết kẻ công lược đang ở đâu, còn có một vài “người qua đường” mà trước kia không biết, thậm chí dường như không tồn tại bước ra sân khấu. Nhưng dù gì đi nữa, chỉ cần được ở bên cạnh Ngải Nặc Đức thì cô sẽ không còn sợ hãi bất cứ điều gì. Cô tin rằng chỉ cần họ yêu nhau thì có thể đánh đâu thắng đó, không cần lo sợ bất cứ điều gì cả.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


