Sao Tang La lại không hiểu rõ chồng mình chứ? Nhìn thấy anh như thế này cô đã biết anh muốn làm gì rồi, trái tim hơi rung động. Cô xoay người khóa cửa phòng thí nghiệm lại, cũng chuẩn bị sẵn tâm lý, xoay người khoanh tay trước ngực, mặt không đổi sắc nhìn anh: “Nói gì?”
Tai Ngải Nặc Đức nghe thấy tiếng tim đập thình thịch của mình, thế giới trở nên tĩnh lặng, trong mắt anh chỉ có thể nhìn thấy Tang La: “Tôi...”
Hình như tôi yêu em mất rồi.
Anh có thể nói như vậy không? Cô sẽ phản ứng thế nào khi nghe anh nói như vậy? Bởi vì anh đột nhiên hiểu được tình cảm của mình, đột nhiên muốn nhìn thấy cô nên anh mới vội vàng chạy tới đây. Bây giờ nhìn vẻ mặt không chút khách sáo của Tang La, anh mới chợt nhớ ra thiếu nữ này rất ghét anh. Nếu tỏ tình với người chán ghét mình thì không những không được đáp lại mà còn có thể bị chê cười nữa. Không, cô không phải là người như vậy, cô không phải là người hay cười nhạo tình cảm của người khác, nhưng có lẽ sau này cô sẽ trốn tránh anh...
Vậy là chàng trai vừa nếm được vị tình yêu bắt đầu lo được lo mất, lần đầu tiên vị chánh án quyết đoán lãnh đạm lại sợ chuyện mình không thể dự đoán nổi.
“Tôi…”
Không dám nói ra khỏi miệng... Ngải Nặc Đức cau mày, nản lòng nhìn đi chỗ khác: “Cô còn nhỏ, bây giờ nên chuyên tâm học tập đi.”
Tang La: “... Hả?”
Chánh án đại nhân bắt đầu bật chế độ thuyết giáo, quay đầu lại nhìn Tang La nói: “Tôi đã thấy chuyện xảy ra mấy hôm nay rồi. La Sâm là người hèn nhát, thích một người mà còn cần cả nhà giúp đỡ, là một tên nhóc chưa trưởng thành, thiếu khí khái đàn ông, cô từ chối cậu ta là rất đúng.”
Tang La lòng bình lặng như nước: “Ồ. Sau đó thì sao?” Nói đến nhát gan thì không phải anh cũng vậy à? Hơn nữa lại còn nói xấu sau lưng người khác, còn nói rất đàng hoàng nữa. Anh cũng không nghĩ thử xem mình là cái dạng gì đi, đồ thiên sứ dối trá, biếи ŧɦái!
Ngải Nặc Đức thấy cái đuôi của Tang La bắt đầu cử động có vẻ không vui, trong lòng lại bắt đầu căng thẳng không biết làm sao, đầu óc xoắn xuýt cả lại. Anh cau mày nói tiếp: “Nghe nói cô đã có người mình thích. Trong cảnh khó khăn người ta dễ có ấn tượng tốt với người ra tay giúp đỡ mình, nhưng có lẽ người ra tay giúp đỡ cô cũng có thể là vì không ảnh hưởng đến lợi ích của bản thân nên tiện tay giúp đỡ mà thôi. Không hẳn sẽ là một người xứng đáng làm trụ cột tinh thần. Có lẽ nếu đổi sang một hoàn cảnh khác thì anh ta sẽ đưa ra lựa chọn khác.”
“Rốt cuộc anh đang nói cái gì vậy?”
Tang La nghĩ thầm, đang êm đẹp lại đi tự mắng mình sao? Cô giận đến mức muốn cười: “Ngài Ngải Nặc Đức này, ý của anh là La Sâm không phù hợp với tôi, người tôi thích cũng không phù hợp với tôi.”
Ngải Nặc Đức nhận ra hình như mình đã nói sai, nhưng bây giờ anh không thể rút lại những lời đã nói, chỉ có thể kiên trì, duy trì vẻ ngoài lý trí tỉnh táo, đầy khôn ngoan của người trưởng thành đáp lại: “Đúng vậy.”
“Vậy thì anh nghĩ là ai sẽ phù hợp với tôi đây? Kiểu người như anh sao?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


