Hành tinh Little Ofara là tinh viện khoa học, phần lớn những cư dân trên đó là sinh viên, học giả và giáo sư. Nhưng để đáp ứng nhu cầu hàng ngày của vô số sinh viên các nơi trên vũ trụ, ở đây cũng có một bộ phận nhỏ những cư dân khác, về cơ bản đều là nhân viên của những trung tâm thương mại, các quán hàng ven đường, khách sạn và còn một số nhân viên của các công ty lớn đến đây để mở hội chợ việc làm… Nói tóm lại là rất náo nhiệt.
“Điểm đầu vào của Chủng viện cao nhất trong cả Đại học Ofara.” Hiệu trưởng nhắc nhở cô, định để cô cân nhắc lại kỹ càng khả năng của mình, không cần thiết phải lãng phí thời gian như vậy. Vì cho dù cô thi không đủ điểm thì cũng được vào học viện, nếu đã như vậy thì cần gì chứ?
Nhưng Tang La vẫn kiên quyết muốn thi, cô có khả năng để đi được đường chính thì sao không đi đường chính để người khác kính nể, nếu cô đi cửa sau không phải là cơ hội để sau này cho người khác nói xấu cô sao?
Thành tích của cô vốn dĩ cũng đã rất tốt, ở hành tinh nhỏ xa xôi kia, để tự cứu vớt bản thân mình cô đã chuyên tâm hết sức dành toàn bộ công sức và thời gian cho việc học hành. Hiện giờ nhiều ký ức của cô sống lại, lượng kiến thức cô biết lại càng phong phú hơn, sẽ chỉ thi tốt hơn mà thôi. Phải biết rằng ở trong thế giới có Tạ Vi Vi, cô là sinh viên dùng thực lực của mình thi đỗ vào Ofara, hơn nữa còn tốt nghiệp từ Học viện Khoa học kỹ thuật sinh vật.
Hiệu trưởng nhìn về phía Ngải Nặc Đức, thấy anh không hề phản đối nên đành sắp xếp cho cô thi.
Kỳ thi bắt đầu từ 9 giờ sáng, kéo dài tới 5 giờ chiều, trong thời gian đó Ngải Nặc Đức cùng những giám khảo khác cùng ngồi coi thi. Anh ngồi trên một chiếc sofa dựa vào tường, hai tay để trên đầu quyền trượng, nhìn chăm chú về phía góc mặt nghiêng vô cùng nghiêm túc của Tang La. Đến khi thời gian không còn bao lâu nữa thì toàn bộ bài thi của Tang La cũng kết thúc.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


