Tang La nhìn Bối Bội đang có vẻ mặt ngượng ngùng hỏi: “Thật sao? Vậy là hai người vụиɠ ŧяộʍ đăng ký trước, chưa tổ chức hôn lễ à?” Nếu không thì chuyện chánh án kết hôn là chuyện lớn, mọi người phải biết hết rồi mới phải.
“Không, bởi vì nếu đi đăng ký thì tin tức sẽ tiết lộ ra ngoài. Thân phận của Ngải Nặc Đức đặc biệt, nếu chuyện này để tín đồ của anh ấy biết thì sẽ gây ra bạo động, khiến chị rơi vào nguy hiểm. Cho nên anh chị mới chỉ tổ chức hôn lễ trước.” Còn chuyện có đăng ký hay không sẽ dễ dàng bị tra ra, không cần phải giấu giếm. Chỉ cần có một cái hôn lễ cũng để khiến nữ chính phải dừng bước rồi.
Bối Bội nói như vậy thì nghe sẽ giống như là vì không muốn cô ta gặp nguy hiểm nên Ngải Nặc Đức mới không đi đăng ký kết hôn với cô ta, chỉ âm thầm tổ chức hôn lễ. Nếu không phải Tang La đã biết trong chuyện này có vấn đề, nếu không phải Tang La tỉnh lại thì chắc hẳn cô cũng sẽ hoàn toàn tin tưởng lời nói của đối phương, tin là cô ta và Ngải Nặc Đức thật lòng yêu nhau.
Tang La: “Xem ra vì con là ác ma nên không được hoan nghênh rồi.”
Mika phu nhân nghe thấy vậy vội vàng phủ nhận: “Làm gì có chuyện đó chứ. Không phải là vấn đề của con đâu. Tại… tại vì tình huống này hơi đặc biệt thôi.”
Bối Bội có ý đồ ngăn không cho Mika phu nhân nói quá nhiều nên cũng lên tiếng: “Đúng vậy, không phải chị cũng nói rồi sao? Hai anh chị chỉ bí mật tổ chức hôn lễ thôi, không mời khách khứa gì, chỉ có người trong nhà biết. Em cũng đừng gọi anh ấy là anh rể trước mặt người ngoài nhé. Bọn chị cưới bí mật thôi.”
“Tôi hiểu rồi, vậy là trước tiên phải coi anh ấy như Chánh án, rồi sau đó mới coi là anh rể.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


