Ánh mắt Bối Bội nhìn về ngã tư phía trước. Ở đó có cô gái nhỏ được một người đàn ông cao ráo đẹp trai bế trên tay. Cô bé mặc váy hồng, mới khoảng bốn, năm tuổi, vô cùng ngây thơ và dễ thương. Người mẹ xinh đẹp dịu dàng đang xách ba lô nhỏ cho cô bé, còn lấy khăn tay ra lau mồ hôi cho, trông cô bé như một cô công chúa nhỏ được bố mẹ cưng chiều.
“Đó là nữ chính Tang La à? Tạ Vi Vi ngu xuẩn kia thua ở thế giới của cô ta sao?”
Hệ thống: “Đúng vậy, cô có muốn xem cốt truyện không?”
“Không cần. Tóm tắt ngắn gọn cốt truyện là được.”
“Không hổ là người công lược cao cấp, ngay cả thế giới cấp S mà cũng không để vào trong mắt!” Hệ thống nói với vẻ sùng bái.
“Nếu đã là cấp S thì chứng tỏ có xem cốt truyện cũng chẳng dễ công lược hơn. Theo kinh nghiệm của tôi thì biết cốt truyện rõ quá lại càng không làm được, ngược lại còn bị bó tay bó chân, ảnh hưởng tới khả năng phát huy của tôi.” Bối Bội khoanh tay nói: “Mà cũng nên có bất ngờ thì mới thú vị.”
Bối Bội nghe xong thì cảm thấy cốt truyện cũng không khác mấy thế giới nhỏ cả, chỉ có bối cảnh và thiết lập trong đó tương đối mới mẻ thôi. Có lẽ khi tác giả viết truyện này thì trình độ văn học ở thế giới của người đó vẫn còn đang ở giai đoạn sơ cấp. Các tác phẩm văn học tương đối thưa thớt, cho nên chỉ thế này đã thành kinh điển. Trong thế giới của cô ta, những truyện được gọi là tác phẩm kinh điển nổi tiếng thế giới mà cô ta còn thấy rất nhiều truyện đều sáo rỗng mơ hồ, quá nhiều chi tiết bất hợp lý, đáng phàn nàn. Cũng bởi vì được viết từ rất sớm nên những câu chuyện đó mới có thể trở thành kinh điển.
Cô ta nhìn Tang La, nở nụ cười: “Ngôn Linh của ta ở thế giới trước, có thể dùng một lần ở thế giới này không?”
“Được chứ, cô muốn dùng à?”
“Không thể trực tiếp ra lệnh cho nhân vật chính tự sát, cũng không thể trực tiếp chỉ huy người khác gϊếŧ nhân vật chính, thực ra thì cái Ngôn Linh này cũng không có tác dụng mấy, giờ dùng là phù hợp nhất, nhưng cũng phải chờ có thời cơ đã.”
Bối Bội không nóng vội, khoảng cách đến lúc cốt truyện bắt đầu vẫn còn khá xa. Cô ta không chỉ cần quan sát cả nhà nữ chính, mà còn cần quan sát từng người ở quanh mình. Trong đầu cô ta đã dần hình thành một kế hoạch, chỉ còn chờ một thời cơ thiên thời địa lợi mà thôi.
Thợ săn kiên nhẫn mai phục và chờ đợi, cuối cùng thời cơ cũng đã đến với cô ta.
Chiếc xe tải mỗi buổi chiều đều đậu ở ngã tư phía trước lại đúng giờ có mặt, ba mẹ Tang La đã đi ra ngoài. Cô bé Tang La nghe thấy bên ngoài viện có tiếng một đám trẻ em đang chơi với nhau liền tò mò chạy ra chơi với chúng. Bảo mẫu không yên tâm, thấy cô đang chơi với đám trẻ hàng xóm liền nói với đứa trẻ lớn tuổi hơn, để cậu để ý cô em gái. Sau khi đứa trẻ đã nhận lời, bảo mẫu kia mới tiếp tục đi làm việc của mình. Sau đó không lâu, đám bạn nhỏ muốn chơi trốn tìm nên đã chuyển sang chỗ khác, Tang La nhỏ bé cũng tung tăng đôi chân ngắn chạy theo.
Khi bạn mình đều đã tìm được chỗ trốn thì Tang La vẫn còn chưa tìm được chỗ nào thích hợp. Lúc này, Bối Bội bước đến, đi đến chỗ cô bé, nhỏ giọng nói với vẻ bí mật: “Trốn vào cái thùng sau xe tải đi kìa, đừng cử động nhé.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


