1. Thú cưng của công chúa.
Trong vương cung không có người thứ ba nào biết đến chuyện Tang La đã từng nuôi một con vật cưng.
“Chú dơi đó siêu siêu đáng yêu, lông nhung nhung, lại rất ngoan, con sờ nó mà nó cũng không phản kháng, tai nhỏ cũng rất đáng yêu nữa, đáng yêu như mũi của lợn con vậy, răng nhỏ cũng rất đáng yêu, móng vuốt nho nhỏ cũng rất đáng yêu, cánh dơi cũng...”
Ngải Nặc Đức lạnh giọng chặn lời cô lại, hắn vô cùng xấu hổ nói: “Đủ rồi, ta không có hứng thú gì với dơi cả.”
“Hả?” Tang La hơi lạc lõng nói rằng: “Nhưng con rất thích dơi mà. Nhưng cũng đã rất lâu rồi con chưa gặp lại dơi con ấy, hình như lần đó chỉ là nó vào nhầm tẩm điện của con thôi.”
Giọng điệu của Ngải Nặc Đức càng thêm nghiêm khắc: “Cách mấy động vật hoang dã đó xa một chút, trên người chúng nó mang theo rất nhiều bệnh độc đấy.”
Tang La tiếp tục mất mác: “Ồ...”
Đêm hôm đó.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


