【 Hèn chi Thừa Thiên Tông vay mượn linh thạch của không biết bao nhiêu tông môn, duy chỉ có Hợp Hoan Tông là không dám chìa tay ra ~~ 】
Bầu không khí trong điện Thái An lúc này trở nên quỷ dị tột độ.
Thái Thượng trưởng lão Thừa Thiên Tông bị điểm mặt gọi tên, trên mặt mang theo sự phẫn nộ cùng xấu hổ đan xen. Mái tóc bạc trắng không có gió mà tự bay tung tóe, tản ra một luồng khí thế bức người khiến ai nấy đều kinh hồn bạt vía.
【 Lại còn vị tông chủ Vạn Kiếm Tông nữa chứ, bề ngoài trông có vẻ nghiêm nghị, không màng thế sự, ai dè cũng là anh hùng khó qua ải mỹ nhân a ~~ 】
【 Ây da ~ hóa ra lúc ở riêng với tông chủ Hợp Hoan Tông, hắn lại là cái đồ giả vờ đứng đắn, hở chút là mặt đỏ tía tai cơ đấy ~ 】
Tông chủ Vạn Kiếm Tông nhìn chằm chằm tông chủ Hợp Hoan Tông với vẻ mặt không thể tin nổi, hoàn toàn bỏ ngoài tai những lời lẽ trêu chọc của âm thanh ngoài kia, thậm chí rượu trong ly đổ ướt cả vạt áo mà cũng không hề hay biết.
【 Phật tử của Thiên Phật Tông, người mà tông môn phải chờ đợi ròng rã mấy ngàn năm mới có được, vậy mà cũng gục ngã dưới gấu váy thạch lựu của tông chủ Hợp Hoan Tông. 】
Giữa một đám phật tu, Phật tử từ đầu đến cuối vẫn nắm chặt chuỗi Phật châu trong tay, đôi mắt khẽ nhắm nghiền, tựa hồ không chịu mảy may ảnh hưởng. Thế nhưng, chỉ những người thân thuộc mới nhận ra, tần suất ngài lần tràng hạt đã nhanh hơn thường ngày rất nhiều.
【 Chà chà! Chỗ này lại còn vô số kẻ thầm thương trộm nhớ tông chủ Hợp Hoan Tông nữa cơ, có cả tông chủ Thừa Thiên Tông, rồi thủ tịch đệ tử Thiên Cơ Môn... 】
【 Chậc chậc, thử hỏi toàn bộ giới tu tiên này, có ai cưỡng lại được sức hút của mỹ nhân cơ chứ? 】
Những người còn lại vừa khiếp sợ lại vừa tò mò lén lút đưa mắt nhìn quanh.
Ba vị kia đâu phải dạng vừa, toàn là những nhân vật tai to mặt lớn, quyền cao chức trọng trong giới tu chân, tựa như đóa hoa trên đỉnh núi tuyết không thể chạm tới. Ai mà ngờ được trên người bọn họ lại chất chứa những bí mật kinh thiên động địa, cẩu huyết đến mức này!
Ba nam chung chạ một nữ!!!
Thảo nào Thái Thượng trưởng lão của Thừa Thiên Tông, người vốn hiếm khi can dự vào chuyện tông môn, hôm nay lại chình ình trong đại điện.
Thảo nào vị Phật tử tung tích bí ẩn, lúc nào cũng dạo chơi tứ phương, lại lặng lẽ đến dự đại điển kế vị của tông chủ Thừa Thiên Tông.
Túy ông chi ý bất tại tửu, dụng ý thực sự vốn đâu phải nằm ở chén rượu mừng.
Và dĩ nhiên, tâm điểm thu hút mọi sự chú ý nhất vẫn là ngọn nguồn của mọi rắc rối – tông chủ Hợp Hoan Tông Nhan Phi.
Nàng dùng một tay tao nhã nâng chén rượu, chiếc ly lưu ly càng làm tôn lên đôi bàn tay thon dài, trong ngần của nàng. Chút sắc đỏ nhạt trên những chiếc móng tay dường như cũng đang len lỏi, vương vấn vào tâm trí của biết bao người.
Mãi cho đến khi một câu nói vang lên phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng.
【 Cũng may là bọn họ không biết mặt nhau, nếu không thì đúng là bãi chiến trường Tu La đẫm máu rồi! 】
Nghe thấy lời này, Thái Thượng trưởng lão Thừa Thiên Tông rốt cuộc không thể kìm nén ngọn lửa giận dữ đang bùng cháy trong lồng ngực. Lão đập bàn đứng phắt dậy, lớn tiếng chất vấn: "Nhan Phi, nàng từng nói thích nhất là được ở bên ta cơ mà? Tại sao nàng còn dây dưa không rõ với những kẻ khác?"
"Lẽ nào những lời đường mật nàng từng nói đều là dối trá?"
Nhan Phi buông tiếng thở dài nhẹ tựa lông hồng, bước đến trước mặt Thái Thượng trưởng lão. Đôi mắt thu thủy đăm đắm nhìn lão, giọng điệu xen lẫn chút ai oán: "Ta lừa gạt chàng bao giờ, mỗi lời ta thốt ra đều là lời tận đáy lòng."
Sắc mặt Thái Thượng trưởng lão lúc này mới dịu đi đôi chút.
Nhan Phi tiếp lời: "Chỉ là, ta cứ ngỡ chàng hiểu ta, nào ngờ chàng lại nhỏ nhen đến vậy."
"Ta mang thân phận tông chủ Hợp Hoan Tông, vốn dĩ phải có tấm lòng bác ái. Thế gian này nhiều kẻ lụy tình đến thế, ta làm sao có thể chỉ ban phát tình cảm cho một người, nhẫn tâm phớt lờ tâm tư của những kẻ khác đây?"
Thái Thượng trưởng lão Thừa Thiên Tông: "!!"
Đám đông hóng hớt: "!!!"
Nhân tài cõi đời a!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
