【 Cơ mà không đúng nha... Thừa Thiên Tông đã nghèo kiết xác thế kia, rốt cuộc làm cách nào mà trụ được đến tận bây giờ? 】
【 Hơn nữa lại không hề để lọt ra chút gió phanh phui nào? 】
Nghe đến đây, đám người trong điện Thái An vốn đang rúc rích cười thầm bỗng nhiên nghĩ tới điều gì đó, trong ánh mắt thoáng chốc nhiễm vài phần hoảng sợ.
Nếu như bọn họ nhớ không nhầm thì...
【 Hóa ra Thừa Thiên Tông xưa nay vẫn luôn ngửa tay vay tiền để duy trì sự sống?! 】
【 Tính tới hiện tại, đang nợ Thuận Càn Tông bốn ngàn bảy trăm vạn linh thạch, Thiên Cơ Môn hai ngàn ba trăm vạn linh thạch... 】
【 Ây da, vậy mà còn mượn của Vạn Kiếm Tông tới sáu trăm hai mươi vạn linh thạch nữa!!! 】
Đám người vốn dĩ đang tràn trề tuyệt vọng bỗng chốc đồng loạt ngẩng đầu, kinh ngạc nhìn về phía tông chủ Vạn Kiếm Tông:
Thừa Thiên Tông đúng là súc sinh mà, đến cả tiền của đám kiếm tu bần hàn cũng nỡ lòng vay mượn!
So với Vạn Kiếm Tông, số tiền mà bọn họ cho mượn tuy xót ruột thật, nhưng ít ra căn cơ của tông môn vẫn còn đó...
Tông chủ Vạn Kiếm Tông đối với những ánh mắt kia cứ như người mất hồn, bàn tay nâng chén rượu run rẩy không ngừng. Phải biết Vạn Kiếm Tông bọn họ là hộ nghèo khét tiếng trong giới tu tiên, mỗi tên kiếm tu đều hận không thể bẻ đôi một khối linh thạch ra mà tiêu, ngày thường ăn không dám ăn, mặc không dám mặc, toàn bộ tiền tài đều dồn hết vào thanh bản mệnh kiếm của mình.
Nhớ năm xưa, khi cựu tông chủ Thừa Thiên Tông tìm hắn vay tiền, đã hứa hẹn sẽ trả khoản lãi vô cùng hậu hĩnh. Hắn nhất thời mờ mắt vì cám dỗ, đem toàn bộ vốn liếng của tông môn cho mượn sạch.
Thừa Thiên Tông nói gì thì nói cũng là một trong lục đại tông môn của giới tu tiên, nếu đã dám mượn lượng linh thạch lớn như vậy, chắc chắn là có khả năng trả... nhỉ?
Hắn chỉ biết tự nhủ an ủi chính mình trong lòng.
"Thừa Thiên Tông khinh người..."
【 Ủa, vị tông chủ Vạn Kiếm Tông kia sao bỗng nhiên lại đứng lên thế kia? 】
Âm thanh từ trên trời rơi xuống kia thành công túm gáy lý trí của tông chủ Vạn Kiếm Tông kéo trở lại.
Hắn vươn tay, run lẩy bẩy nâng chén rượu lên, nghiến răng nặn ra từng chữ: "Thừa Thiên Tông thật... thật sự có giao tình rất tốt với Vạn Kiếm Tông. Về sau, mong Giang tông chủ nhớ qua lại Vạn Kiếm Tông chơi."
【 Chứ còn gì nữa, hai đại tông môn nghèo nhất giới tu tiên, khẳng định là có buôn chuyện ba ngày ba đêm cũng không hết đề tài. 】
Gân xanh trên thái dương tông chủ Vạn Kiếm Tông giật nảy liên hồi. Hắn hít sâu một hơi, nén lại mọi cảm xúc, sa sầm mặt mày ngồi xuống:
Không sao cả, đợi cái âm thanh quái quỷ này rời đi rồi, hắn sẽ cùng tông chủ Thừa Thiên Tông "tâm tình" một phen ra trò.
Có lẽ do ban nãy hắn có hành động khác thường, âm thanh bí ẩn kia bỗng nhiên bẻ lái chủ đề sang Vạn Kiếm Tông.
【 Nếu đã nhắc tới Vạn Kiếm Tông... 】
【 Động trời!!! Đại đệ tử của tông chủ Vạn Kiếm Tông thế mà lại lấy bản mệnh kiếm ra để tự an ủi, chọc tức kiếm linh vừa mới sinh ra linh thức, trực tiếp xẻo luôn cái 'mệnh căn tử' đi rồi!!?? 】
【 Hóa ra việc kiếm tu coi kiếm của mình như lão bà, không phải là một câu ví von, mà là một câu trần thuật a! 】
"Khụ khụ..."
"Phụt..."
"Đám kiếm tu bọn họ bề ngoài trông cương trực công chính là thế, hóa ra ngầm bên trong lại chơi bạo đến mức này cơ à??"
Tông chủ Vạn Kiếm Tông ngồi cứng đờ như phỗng, cố gắng tiêu hóa mớ ngôn từ mà cái âm thanh kỳ quái kia vừa phun ra:
Đại đệ tử của hắn vốn là thiên chi kiêu tử khét tiếng trong giới tu tiên, tuổi mới chừng trăm đã đạt tới tu vi Kim Đan, làm người lại chính trực, là tấm gương sáng cho biết bao đệ tử Vạn Kiếm Tông noi theo.
Hắn sao có thể... dùng bản mệnh kiếm để làm cái chuyện tày đình đó chứ!!
Khoan đã, âm thanh quỷ quái ban nãy còn nhắc tới cái gì cơ... Kiếm linh??
Đại đệ tử của hắn có kiếm linh sao?? Đó là kiếm linh đấy!!!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)

