Thế nhưng Tề Vũ, lúc này đã cảm nhận rõ rệt luồng linh khí đang tụ tập trên chiếc Khiên Hồn Đinh trong tay Tô Ly, chẳng đợi Bạch Tử Vân kịp mở miệng, đã vội vàng nhận sai xin tha không chút do dự:
"Ta sai rồi, là ta không nên dùng thứ tà vật này lên người Vân Nhi."
"Ngươi có biết sư phụ ta là ai không?"
"Người sắp sửa đến cứu ta rồi, nếu ngươi khôn hồn thả ta ra ngay bây giờ, ta còn có thể xin sư phụ nương tay giữ lại cho ngươi cái mạng quèn, bằng không..."
"Sư phụ ngươi là..." Tô Ly thả thần thức vào trong "Thiên Đạo Chi Thư" đang ngự trong thức hải, rồi thong thả đáp lời: "... Nội môn chưởng sự của Diệu Đan Phong —— Lương Thiên Trọng?"
Nàng vừa dứt lời, bóng hình uy nghi của Lương Thiên Trọng đã hiện ra sừng sững trước mặt cả ba.
"Sư phụ, sư phụ, cuối cùng người cũng đến rồi!" Tề Vũ vừa thấy Lương Thiên Trọng xuất hiện, cả người liền mừng rỡ như bắt được vàng, vùng vẫy gào thét: "Sư phụ mau cứu đệ tử với, con ả yêu nữ này rắp tâm muốn lấy mạng con!"
Lương Thiên Trọng đảo mắt nhìn tên đệ tử đang nằm bẹp dưới đất, rồi lại liếc sang Tô Ly đang đứng thong dong một bên. Lão vung mạnh ống tay áo, phóng toàn bộ uy áp của tu sĩ Kim Đan kỳ về phía nàng:
"Kẻ nào to gan lớn mật, dám ngang nhiên ức hiếp đệ tử của ta ngay tại Thuận Càn Tông này!"
Tô Ly chỉ cảm thấy như có một làn gió mát thoảng qua mặt, chẳng hề mảy may hấn gì.
Nàng lướt nhìn quả drama đang hiện lên trên "Thiên Đạo Chi Thư", thực sự không biết phải bày ra biểu cảm gì cho hợp hoàn cảnh lúc này:
【 Chẳng hay vị Lương Thiên Trọng này có biết chuyện thằng đệ tử cưng Tề Vũ của lão chuyên đi lừa tình, trêu hoa ghẹo nguyệt không biết bao nhiêu nữ tu sĩ không nhỉ? 】
Âm thanh từ cõi ngoài kia... giáng phàm rồi sao?
Lương Thiên Trọng từ lâu đã quen với sự xuất quỷ nhập thần của cái âm thanh từ cõi ngoài kia, chỉ là lão không ngờ lần này hóng biến lại hóng trúng ngay đầu đệ tử nhà mình.
Có điều, ba cái chuyện phong lưu vận sự nam nữ này cũng chỉ là chuyện nhỏ, kẻ tung người hứng mà thôi.
Lừa gạt được nhiều người đến vậy, âu cũng là bản lĩnh của đệ tử lão.
Việc cấp bách lúc này là phải cứu Tề Vũ ra khỏi đó cái đã.
Lão thấy Tô Ly chẳng hề mảy may suy suyển trước uy áp Kim Đan của mình, sắc mặt liền trở nên ngưng trọng:
Xem ra trên người kẻ này có mang theo pháp bảo hộ thân cực mạnh.
Cơ mà... pháp bảo có xịn đến mấy thì ả cũng chỉ là một tên đệ tử Luyện Khí quèn. Chỉ cần lão muốn, bóp chết ả lúc nào chẳng được.
Tô Ly hoàn toàn không bận tâm xem lão già này đang toan tính cái gì. Nàng chớp chớp mắt, tóm tắt lại chuỗi hành động vừa rồi của Tề Vũ:
"Ông có biết đồ đệ của ông định cấy Khiên Hồn Đinh lên người nữ đệ tử đang yêu mộ hắn không?"
"Hành vi này, tính ra là tàn hại đồng môn rồi đấy nhỉ?"
Lương Thiên Trọng đảo mắt nhìn sang Bạch Tử Vân đang đứng ngây như phỗng vì sợ hãi bên cạnh. Cảm nhận được tu vi Luyện Khí tầng bốn thảm hại của nàng ta, trong mắt lão xẹt qua một tia khinh bỉ.
Lão phất nhẹ ống tay áo, vẻ mặt tỏ vẻ chẳng có gì to tát:
"Cái loại chuyện này, suy cho cùng cũng là do bọn chúng kẻ nguyện đánh người nguyện chịu, tình chàng ý thiếp thôi."
"Làm sư phụ như ta, sao có thể cậy quyền cậy thế mà ép uổng chúng thay đổi tâm ý được cơ chứ?"
"Nể tình ngươi làm vậy cũng là có nguyên cớ, lão phu có thể nương tay cho ngươi một con đường sống." Lương Thiên Trọng chăm chú quan sát Tô Ly. Nhận thấy trên người nàng không hề có dấu vết thần thức của bất kỳ tông môn hay thế gia nào, khóe môi lão liền nhếch lên một nụ cười đầy toan tính:
Vừa hay phu nhân của lão dạo gần đây đang nằng nặc đòi một kiện pháp khí có khả năng cản được đòn tấn công của tu sĩ Kim Đan.
Linh khí bắt đầu hội tụ trong lòng bàn tay lão: "Chỉ cần ngươi ngoan ngoãn giao nộp pháp bảo hộ thân ra đây, lão phu sẽ tha mạng cho ngươi. Bằng không..."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)