Lúc đó Trần Ánh Lê không nói gì cả, trông như kiểu cam chịu, nhẫn nhịn.
Tan học buổi chiều, Giang Định bất ngờ đợi cô ở cổng khu nhà, ngẩng đôi mắt lạnh lùng nhìn cô, nhếch miệng cười khẩy: “Cô không biết phản kháng à? Sao người ta bảo cô lấy ai thì cô lấy người đó?”
Trần Ánh Lê nắm chặt ly trà sữa trong tay, mím môi, không lên tiếng.
Bố mẹ cô đã mất, không còn người thân nào khác.
Bố của Giang Định đã đưa cô ra khỏi cái xó xỉnh đó, giúp cô thoát khỏi người cậu nát rượu, bạo hành, cô thực sự rất biết ơn. Bố của Giang Định và bố cô là đồng đội, hôn ước đã được định ra từ khi hai đứa trẻ còn chưa ra đời.
Không phải là cô không biết phản kháng, mà là lúc đó, cô đã từng có chút thiện cảm với Giang Định tuổi mười bảy.
Một thiếu niên rạng rỡ, một thiếu niên ngang tàng, một thiếu niên ngoài lạnh trong nóng, một thiếu niên đẹp trai nhất.
Giang Định bị sự im lặng của cô chọc giận, cười khẩy một tiếng rồi mỉa mai: “Cô không phải là thích tôi thật đấy chứ? Vậy thì cô phải chuẩn bị tinh thần đi, tôi không có hứng thú với kiểu người như cô. Ép dầu ép mỡ ai nỡ ép duyên, sau này hôn nhân không hạnh phúc cũng đừng có đến trách móc tôi.”
Những lời này Giang Định đã nói với cô vào một buổi chiều hoàng hôn năm họ học lớp 11.
Trần Ánh Lê đã quên hết mọi chuyện xảy ra sau khi tốt nghiệp cấp ba nhưng những chuyện trước đó thì cô vẫn nhớ rất rõ, từng chi tiết nhỏ nhặt, cả biểu cảm trên mặt anh ta lúc đó, cô đều có thể hình dung ra được.
Giang Định không phải là kiểu người dễ dàng thỏa hiệp, càng ép anh ta thì anh ta càng chống đối.
Trần Ánh Lê không ngờ rằng nhiều năm sau, cô thực sự trở thành vợ của Giang Định.
Dù là trường hợp nào, bây giờ cũng không còn quan trọng nữa.
Trần Ánh Lê trước khi mất trí nhớ nhất quyết không chịu ký vào đơn ly hôn mà luật sư của Giang Định đưa, làm ầm ĩ, ăn vạ, níu kéo không buông nhưng cô của hiện tại, người đã chẳng còn nhớ gì, lại đang rất nóng lòng muốn cắt đứt quan hệ với Giang Định.
Thay vì níu kéo một người chồng không yêu mình một cách hèn mọn, chi bằng bắt đầu một cuộc sống mới.
Trần Ánh Lê bỗng chốc thông suốt, sự hoảng loạn do mất trí nhớ đã tan biến hơn nửa. Cô tắm rửa xong, nằm trên giường đắp mặt nạ, tay cũng không rảnh rỗi, gửi tin nhắn cho trợ lý của Giang Định: [Giang Định có nói khi nào rảnh không?]
Mười phút sau, trợ lý trả lời: [Xin lỗi, dạo này Giang tiên sinh rất bận.]
Trần Ánh Lê hiểu ý nghĩa của câu này.
Đây chẳng phải là đang lấp liếm cô sao?
Không sao, cô có thể tự nghĩ cách.
Lâm Dịch ban đầu còn tưởng mình lại bị Trần Ánh Lê đeo bám mấy ngày, cậu ta đã chuẩn bị sẵn tinh thần để “chiến đấu” lâu dài với cô nhưng đối phương đột nhiên im bặt.
Không còn những cuộc gọi hay tin nhắn dồn dập.
Cậu ta thở phào nhẹ nhõm, đồng thời cũng cảm thấy kỳ lạ, chẳng lẽ Trần Ánh Lê lại bày trò gì khác?
Đau đầu quá.
Đi làm một việc, mà phải gánh hai phần.
Trần Ánh Lê tranh thủ hai ngày nghỉ này về nhà họ Giang một chuyến, không may thay, chú và dì đều đi nước ngoài, không có ai ở nhà.
Cô đợi ở biệt thự hai ngày, hoàn toàn không thấy Giang Định có dấu hiệu sẽ về.
Người giúp việc trong nhà nói với cô: “Cậu chủ bận việc, đã gần hai tháng không về nhà rồi.”
Trần Ánh Lê gật đầu, tỏ vẻ đã biết.
Xem ra cô có chờ ở nhà cũ cũng không gặp được Giang Định.
Muốn gặp mặt chồng mình một lần, xem ra cũng tốn sức thật.
Trần Ánh Lê trầm ngâm hồi lâu, trong lúc bất lực đành gọi điện cho Trang Tích Hải, hỏi: “Chị có địa chỉ công ty của Giang Định không?”
Trang Tích Hải như gặp đại địch: “Em lại muốn làm gì nữa?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-495035.jpg&w=256&q=75)