Ngôn Án xuyên đến thế giới này đã hơn ba năm.
Trong hơn ba năm ấy, cô đã trải qua mấy việc vô cùng trọng đại trong cuộc đời của một con người: kết hôn, mang thai, ly hôn, sinh con.
Hơn nữa, một lần mang thai liền sinh ra sáu đứa bé!
…… À không, sáu hạt giống!
Nhưng bất hạnh là sáu hạt giống ấy chỉ có hai hạt đã nảy mầm, bốn hạt còn lại vẫn yên yên tĩnh tĩnh nằm trong đất chờ đợi suốt ba năm, một chút động tĩnh nảy mầm cũng không có.
Ngôn Án ngồi xổm bên bờ đất, nhìn mặt đất trống trơn, khẽ khảy chiếc lá tròn vo trên đỉnh đầu mình, vô cùng u sầu thở dài.
Con mình không nảy mầm, cô cũng hết cách. Bởi vì năm đó chồng cũ cho ba ngàn vạn tiền phí ly hôn, cô đã dùng hết sạch rồi.
Ba ngàn vạn ấy chỉ đủ cho cô sinh con, khôi phục thân thể, tiện thể cho hai đứa bé nảy mầm.
Trong lúc Ngôn Án đang nhìn mặt đất thở ngắn than dài, từ phía xa có một cây chanh nhanh chóng chạy tới.
Cây chanh cao khoảng nửa người, cành lá hơi nhỏ bé yếu ớt, không thể so với những cây chanh cành lá sum suê khác.
Mướp đắng chậm rì rì từ trên cây chanh nhảy xuống, vừa chạm đất liền biến thành một đứa bé ba tuổi.
Cây chanh thấy mướp đắng đã xuống đất, lắc mình biến hóa, cũng biến thành một đứa bé ba tuổi.
Hai đứa bé đều trắng trắng mềm mềm, trông rất khiến người ta thương yêu.
Chanh bảo bảo có đôi mắt to, hàng mi dài, trên đỉnh đầu có một phiến lá chanh, chiếc lá nhẹ nhàng lắc lư.
Khổ qua bảo bảo cũng có đôi mắt to, nhưng trời sinh có khuôn mặt mướp đắng, mang theo cảm giác “haiz, sao làm quả mướp lại mệt thế này, thật không thú vị”.
Bạn nhỏ Ngôn Mông Mông* bắt chước mẹ ngồi xổm bên cạnh đống đất trồng em trai em gái, chống cằm nhìn:
“Mẹ, khi nào em trai em gái mới nảy mầm vậy?”
(*Vì bé là chanh vàng, nên tên là Mông Mông.)
Bạn nhỏ Ngôn Khốc Khốc* thấy động tác của anh trai, khẽ mím miệng nhỏ, bước đôi chân ngắn, chậm rì rì đi tới bên Ngôn Án, phịch một cái ngồi xuống, sau đó lặng lẽ phát ngốc, tiếp tục vẻ mặt đau khổ suy ngẫm nhân sinh.
(*Khốc Khốc: đồng âm với khổ trong khổ qua, mướp đắng.)
Ngôn Án suy nghĩ một chút, sờ sờ phiến lá trên đầu con trai cả, nghiêm túc trả lời: “Chờ mẹ có tiền thì em trai em gái mới có thể nảy mầm.”
Ngôn Mông Mông lại hỏi: “Vậy khi nào mẹ có thể có tiền?”
Ngôn Án rơi vào trầm mặc.
Cô quay đầu nhìn đứa con thứ hai của mình.
Ngôn Khốc Khốc bộ mặt khổ não mê mang nhìn cô: A? Cái gì cơ?
Ngôn Án chọc chọc gương mặt mướp đắng của Ngôn Khốc Khốc, đôi mắt hạnh linh động xoay chuyển, đột nhiên “vụt” một cái đứng dậy, nắm chặt nắm tay, ý chí chiến đấu sục sôi nói:
“Mẹ muốn ra ngoài kiếm tiền! Mông Mông, Khốc Khốc, hai đứa có muốn đi cùng mẹ không?”
Ngôn Mông Mông lập tức nói: “Có ạ! Con muốn đi cùng mẹ.”
Ngôn Khốc Khốc nhìn anh trai, chống tay nhỏ bò dậy, vỗ vỗ bàn tay nhỏ dính chút bùn đất:
“Anh đi, con cũng đi.”
Thế là Ngôn Án thu dọn hành lý, túi trái bỏ quả chanh, túi phải nhét mướp đắng, dặn dò bọn chúng ra ngoài nhất định không được biến thành hình người, rồi rời khỏi kết giới nhỏ bé này.
Kết giới nằm sâu trong con ngõ nhỏ, bên trong có một cái hồ nhỏ, đối diện hồ là một mảnh đất đầy cỏ dại.
Đây cũng chính là nơi ba năm trước Ngôn Án xuyên đến.
Trước khi xuyên qua, cô vốn là một gốc cỏ đồng tiền ở tu tiên giới, sinh trưởng ở sâu trong Linh Sơn. Sau đó dần dần sinh ra linh trí, bắt đầu con đường tu luyện dài dằng dặc.
Hai trăm năm trôi qua, Ngôn Án trên con đường tu luyện cũng coi như có chút thành tựu, nhìn lên thì không bằng ai, nhìn xuống lại chẳng có ai bằng mình, cuộc sống trôi qua vô cùng thư thái, vui vẻ thoải mái.
Cho đến một ngày cô đột nhiên tâm huyết dâng trào, cũng muốn có con của riêng mình, cuộc sống liền bắt đầu trở nên khổ sở.
Cỏ đồng tiền các cô đều là sinh sản vô tính, chỉ cần muốn sinh, bất cứ lúc nào, bất cứ nơi đâu cũng có thể dễ dàng sinh ra một đống cỏ đồng tiền, căn bản không cần đàn ông.
Cũng không hẳn, ở tộc cỏ đồng tiền thậm chí ngay cả đàn ông cũng có thể tùy tiện sinh sản. Chỉ cần ngắt cành lá của chính mình, ném vào nước vài ngày là có thể mọc ra một đứa con! Đứa bé đó rất nhanh lại có thể sinh con! Con cháu nối tiếp đời đời vô tận!
Chỉ mỗi Ngôn Án là không được!
Những bạn bè lớn lên từ nhỏ cùng cô, đều đã có vô số con cháu chắt chút chít chụt chịt…
Ra ngoài, một mình đánh không lại thì có thể dìu già dắt trẻ vây đánh hội đồng!
Nhưng Ngôn Án từ trước đến nay vẫn là một gốc cỏ đồng tiền lẻ loi, rất thảm.
Cô cố gắng học tập sinh sản, cũng mời các trưởng lão trong tộc xem qua thân thể, nhưng không tìm ra nguyên nhân, cô vẫn là không sinh được.
Ngôn Án vì sinh con mà ngắt cành lá, bỏ vào trong nước liền khô héo, sau đó hóa thành phân bón trong nước.
Theo cách nói của xã hội hiện đại thì, Ngôn Án cô là một gốc cỏ đồng tiền vô sinh!
Sau đó, một bạn chim bồ câu biết được hoàn cảnh của cô liền thuận miệng đề nghị: “Hay là cậu tìm tên đàn ông nào đó song tu thử xem, biết đâu lại được?”
Mắt Ngôn Án sáng lên, phương pháp này quả thật không tệ, coi ngựa ch/ết như ngựa sống mà chữa vậy.
Cô túm đầu một cái, giật xuống một đống lá cỏ đồng tiền, sau đó nhét hết vào tay bạn tốt: “Thanh nhiệt giải độc, tặng cậu pha trà uống!”
Rồi hứng trí bừng bừng chạy đi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)