Hứa Tích Sương lập tức căng cứng cả da đầu, xấu hổ không để đâu cho hết.
Cậu thật sự rất muốn quay đầu bỏ đi, giả vờ không nhìn thấy đối phương. Nhưng làm vậy lại chẳng khác nào tự thừa nhận mình để tâm đến một đêm kia giữa hai người, hơn nữa nếu đến chào cũng không dám, lỡ đâu Yến Ngọc Sơn ghi thù trong lòng, sau này cố ý gây khó dễ trên phim trường thì sao?
Hứa Tích Sương đứng xoay lưng về phía Yến Ngọc Sơn, còn Yến Ngọc Sơn thì lặng lẽ nhìn bóng lưng của cậu. Một lần nữa, anh cảm thấy mỏi mệt, đưa tay day nhẹ ấn đường giữa trán.
Những ngày gần đây, anh vẫn luôn trăn trở về chuyện đã xảy ra giữa hai người. Đêm hôm đó, quá mức hoang đường, cũng là một trong những việc khiến anh khó xử nhất từ trước đến nay. Dù làm gì cũng không thấy có cách giải quyết ổn thỏa.
Anh từng nghĩ sẽ chủ động tìm Hứa Tích Sương nói chuyện rõ ràng, trao cho cậu mọi bồi thường mà bản thân cho là cần thiết, chấm dứt triệt để chuyện này để đôi bên đều có thể buông xuống. Nhưng thái độ của Hứa Tích Sương khiến anh cảm thấy đối phương như chỉ hận không thể tránh xa anh càng sớm càng tốt. Yến Ngọc Sơn sợ rằng nếu mình cứ cứng đầu đi nói chuyện, sẽ chỉ làm tình hình tệ hơn, thậm chíảnh hưởng đến sự hợp tác quay phim kéo dài vài tháng sắp tới.
Bộ phim này, anh thật sự đã dồn hết tâm huyết vào.
Không chỉ là bộ phim đầu tay mà hắn đạo diễn, còn liên quan đến một vụ cá cược...
Lúc này, thang máy đến tầng một kêu lên một tiếng "Đinh" nhắc nhở. Yến Ngọc Sơn hoàn hồn, nhìn về phía Hứa Tích Sương đang đứng gần cửa thang máy.
Cậu cúi đầu nghịch điện thoại, mái tóc đen mềm mại rủ bên tai, áo tay dài trắng rộng thùng thình sơ vin trong quần jeans, tôn lên vóc dáng mảnh khảnh, eo thon như chỉ cần một tay cũng có thể ôm trọn. Nghe thấy tiếng "Đinh", Hứa Tích Sương ngẩng đầu bước ra khỏi thang máy.
Ngay khoảnh khắc cậu ngẩng đầu, ánh mắt Yến Ngọc Sơn vô tình quét qua vết đỏ lộ ra ở phía sau cổ bên phải cậu, vết răng của anh đêm đó.
Đầu ngón tay Yến Ngọc Sơn lập tức tê dại.
Ký ức mà anh cố quên như thủy triều tràn về: cảm giác mềm mại dưới tay, bờ môi đỏ khẽ hé, tiếng thở nhẹ quấn quýt khi chìm trong mê loạn, làn da trắng nõn lấm tấm những dấu vết nông sâu...
Cổ họng Yến Ngọc Sơn chuyển động, nuốt khan.
Thang máy tiếp tục đi lên, đưa anh trở về tầng mình ở. Đến lúc ấy, Yến Ngọc Sơn mới kịp hoàn hồn bước nhanh ra ngoài, hướng thẳng đến phim trường.
Cùng lúc đó, Hứa Tích Sương cũng đã bắt xe đến phim trường. Đây là một thị trấn nhỏ với khung cảnh khá nên thơ. Vì đang trong kỳ nghỉ hè, Yến Ngọc Sơn không tiếc tiền thuê toàn bộ khuôn viên trường học, còn mời thêm một số học sinh địa phương đến làm diễn viên quần chúng.
Hứa Tích Sương vừa đi vừa nhìn quanh, thỉnh thoảng dừng lại thở gấp, coi như là rèn luyện thể lực.
Trong đoàn phim có rất nhiều người cậu nhận ra vài diễn viên đã từng thấy ảnh họ trên mạng nhưng vì không quen thân, mà cậu thì vốn dĩ cũng không gần gũi với ai, nên cũng không chủ động bắt chuyện.
Khi các chuyên viên trang điểm và tạo hình thấy Hứa Tích Sương, họ hít vào một hơi lạnh. Vì ký hợp đồng bảo mật, họ hoàn toàn không biết diễn viên chính là ai, nhưng khi thấy một người đẹp như bước ra từ tranh, còn có khí chất ôn hòa nổi tiếng trong giới, lại không hề mắc bệnh ngôi sao chỉ có sức khỏe hơi yếu thì họ cảm thấy như được ban ơn.
Họ vây quanh Hứa Tích Sương, cẩn thận trang điểm như đang nâng niu một búp bê sứ mong manh, động tác nhẹ nhàng đến mức khiến các diễn viên khác phải ngoái nhìn, hoài nghi chuyên viên trang điểm của mình có phải là hàng giả hay không. Hứa Tích Sương bị những động tác dịu dàng ấy làm cho có chút buồn ngủ, cậu vừa hay muốn chợp mắt, liền tựa lưng vào ghế, nhắm mắt nghỉ ngơi, để mặc họ phát huy tay nghề trên khuôn mặt mình.
Nhưng cậu vừa nhắm mắt chưa được bao lâu, bên tai đã vang lên một giọng nói trẻ trung, nhiệt tình đến mức có hơi quá đà: "Chào cậu, Úc Tưởng. Tôi là Hạ Tình Lãng."
Hứa Tích Sương phải phản ứng một chút mới nhớ ra, Úc Tưởng là tên nhân vật chính mà cậu đảm nhận, còn Hạ Tình Lãng là bạn diễn nam chính kia. Trong lòng đã hiểu, cậu chậm rãi mở mắt, lập tức nhìn thấy một khuôn mặt tươi cười rạng rỡ, tràn đầy năng lượng, ánh nắng gần như tỏa ra từ mỗi đường nét anh tuấn ấy.
Hứa Tích Sương vốn rất có thiện cảm với kiểu thiếu niên giống như chó lớn nhiệt tình này, khiến cậu nhớ đến đứa em họ đơn thuần nhà mình. Vì vậy, Hứa Tích Sương cũng mỉm cười, đưa tay ra bắt: "Chào cậu, tôi là Hứa Tích Sương."
Ngay sau đó, cậu thấy thiếu niên như chó vàng này sững sờ một chút, mặt bỗng đỏ bừng, ánh mắt dao động như muốn trốn tránh, lại nhìn xuống khuôn mặt cậu, lúng túng nói nhỏ: "Tôi, tôi là Trì Tư Nguyên."
Hứa Tích Sương sững người.
Trì Tư Nguyên?!
Vai chính thụ?!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


-593460.png&w=256&q=75)