Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Sau khi mang thai bệnh mỹ nhân thôi không trốn chạy Chương 3

Cài Đặt

Chương 3

Cậu loại bỏ hai phương án kia, cẩn thận rà soát lại nội dung truyên gốc trong đầu rồi mở miệng nói: "Tôi muốn thuốc bổ."

Cả Yến Ngọc Sơn lẫn Khương Dương Trạch đều sửng sốt.

"Thuốc bổ đặc biệt." Hứa Tích Sương nói thêm, như sợ người ta không hiểu.

Cậu cần bồi bổ cơ thể. Trong truyện gốc, bệnh mỹ nhân là vì sức khỏe yếu nên chết yểu. Cậu không muốn chết. Cho nên phải bổ.

Yến Ngọc Sơn đã nghĩ tới rất nhiều khả năng, nhưng điều duy nhất anh không ngờ tới là Hứa Tích Sương lại yêu cầu bồi thường bằng thuốc bổ.

Khương Dương Trạch còn chưa kịp mở miệng nhận lời thay Yến Ngọc Sơn, còn đang vỗ ngực cam đoan: "Cần bao nhiêu thuốc bổ có bấy nhiêu, không thiếu một viên."

Thì Yến Ngọc Sơn đã nhanh chóng đưa tay ngăn lại, trầm giọng nói với Hứa Tích Sương: "Không thể dùng thuốc bậy bạ được."

"Tôi sẽ tìm cho cậu một bác sĩ chuyên nghiệp." Yến Ngọc Sơn nói tiếp. "Bác sĩ đó sẽ đưa ra phác đồ hỗ trợ phù hợp, giúp cậu bồi bổ cơ thể.

Như vậy được không?"

"Ừm." Hứa Tích Sương gật nhẹ, tỏ vẻ hài lòng.

Bầu không khí trong phòng lại rơi vào im lặng.

Khương Dương Trạch nhìn một người thì là mỹ nhân lạnh lùng nằm đó không nói gì, người còn lại thì mặt lạnh như tiền, cũng không lên tiếng, cảm thấy bản thân bị kẹt ở giữa chẳng khác gì sắp hóa đá, chỉ có thể cố gắng phát huy vai trò hòa giải viên: "À, Tiểu Hứa, tôi còn chưa kịp giới thiệu. Tôi là Khương Dương Trạch, huynh đệ thân thiết của Yến Ngọc Sơn. Cậu có cần gì nữa không? Chỉ cần nói một tiếng, Yến ca của chúng tôi nhất định sẽ lo được cho cậu."

Trong lòng Hứa Tích Sương thầm nghĩ, thứ hắn cần nhất bây giờ chính là thuốc tránh thai.

Cậu muốn xem uống thuốc có thể tránh được cái tình tiết cẩu huyết trong nguyên tác, nơi mà đứa con từ sự cố một đêm này sẽ cướp đi mạng sống hẳn hay không.

Nhưng lời này tuyệt đối không thể nói ra trước mặt Yến Ngọc Sơn và Khương Dương Trạch. Ai lại đi tin chuyện đàn ông có thai? Cậu không muốn bị bọn họ coi là kẻ điên.

Vì thế, Hứa Tích Sương bình tĩnh nói: "Tôi muốn xuất viện."

Yến Ngọc Sơn nhìn sắc mặt tái nhợt của cậu, hơi cau mày, kiên nhẫn đáp: "Để tôi đi hỏi bác sĩ."

Yến Ngọc Sơn xoay người rời khỏi phòng bệnh, bờ vai luôn căng cứng cuối cùng cũng hơi thả lỏng. Khương Dương Trạch liếc nhìn cậu một cái tùy tiện kéo một chiếc ghế lại ngồi bên giường Hứa Tích Sương, định cùng cậu trò chuyện đôi câu.

Nhưng hắn nhanh chóng nhận ra Hứa Tích Sương rõ ràng không còn chút sức lực nào, liền thức thời im lặng. Hứa Tích Sương cũng nhân cơ hội này suy nghĩ xem bước tiếp theo nên đi như thế nào.

Sau khi cân nhắc kỹ càng, Hứa Tích Sương quyết định lựa chọn cách đơn giản nhất. Từ giờ trở đi, bất cứ chuyện gì cũng phải làm ngược với cốt truyện gốc. Nếu mỹ nhân bệnh tật kia chọn bỏ trốn, thì anh sẽ không chạy. Nếu nhân vật đó rút lui khỏi giới, thì cậu càng phải tiếp tục, tiếp tục quay phim, làm nên sóng gió trong giới giải trí.

Chẳng bao lâu sau, Yến Ngọc Sơn quay lại phòng bệnh. Anh nhẹ gật đầu với Hứa Tích Sương, nói: "Bác sĩ nói cậu có thể xuất viện. Thủ tục xuất viện tôi đã làm xong."

Hứa Tích Sương lập tức ngồi dậy, nhưng lại quên mất cơ thể hiện tại là mỹ nhân bệnh tật yếu ớt đến nhường nào. Vì bật dậy quá nhanh, trước mắt cậu bỗng tối sầm, suýt chút nữa lại ngất đi.

Cậu vội vàng ổn định cơ thể chớp mắt vài cái, rồi dưới ánh mắt kinh ngạc xen lẫn lo lắng của Yến Ngọc Sơn và Khương Dương Trạch, cắn răng nói: "Tôi đi trước."

Cậu liếc nhìn gương mặt hoàn mỹ của Yến Ngọc Sơn, gương mặt khiến hàng vạn fan điên cuồng thêm hai giây, rồi miễn cưỡng dời mắt đi. Tuy ngoại hình đối phương hoàn toàn hợp gu thẩm mỹ của cậu, hơn nữa biểu hiện trên giường cũng rất tốt, nhưng Yến Ngọc Sơn là vai chính công, định sẵn không có duyên với cậu.

"Tôi sẽ gửi liên hệ của bác sĩ cho cậu sau." Yến Ngọc Sơn định đưa tay đỡ Hứa Tích Sương, nhưng lại do dự thu về. "Còn chuyện quay phim..."

Anh vốn nghĩ sau chuyện xảy ra, Hứa Tích Sương sẽ từ chối tiếp tục quay, nhưng hoàn toàn ngược lại. Hứa Tích Sương chẳng biểu hiện gì dư thừa, nhanh chóng cầm lấy áo khoác bên ghế, mặc vào, rồi bình tĩnh nói: "Tôi sẽ tiếp tục quay."

Khương Dương Trạch há hốc miệng.

Hứa Tích Sương vội đi mua thuốc tránh thai, không muốn lãng phí thời gian ở đây . Cậu lạnh nhạt gật đầu với hai người rồi rời khỏi phòng bệnh, không hề quay đầu lại.

Bên ngoài bệnh viện, Hứa Tích Sương phát hiện đây là một bệnh viện tư nhân rất kín đáo, bảo sao Yến Ngọc Sơn một đỉnh lưu như thế lại dám không mang khẩu trang. Cậu kiểm tra túi, xác nhận ví, chìa khóa, điện thoại đều nằm trong áo khoác, liền nhẹ nhàng thở ra.

Nhưng rất nhanh Hứa Tích Sương phát hiện ra, bộ quần áo trên người mình là của Yến Ngọc Sơn. Có lẽ lúc trước cậu được anh mặc vào giúp. Áo khoác là hàng hiệu đắt tiền, mặc lên rộng thùng thình, lại phảng phất hương gỗ nhẹ nhàng đặc trưng của Yến Ngọc Sơn.

Hứa Tích Sương suy nghĩ hai giây, cuối cùng quyết định sẽ tìm cơ hội trả lại bộ quần áo này cho Yến Ngọc Sơn.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc