Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Điện thoại bên kia dừng lại môt hồi, sau đó từ điện thoại truyền đến âm thanh trầm thầm lạnh như băng: “Cô và mẹ tôi đã nói chuyện ly hôn?”
“Tôi không có nói.”
“Vậy tạm thời cô không cần nói gì cả. Sau bữa tiệc tối mai, cô với tôi cùng nhau tham dự. Ngày đó tôi sẽ công bố chuyện ly hôn với mọi người.”
“Được.”
Nghe được Thẩm Mục Thâm nói muốn tuyên bố chuyện ly hôn, Tề Duyệt thở phào nhẹ nhõm.
Sau khi cúp điện thoại, Tống thư ký không hiểu hỏi: “Ông chủ, người như Tề tiểu thư vừa xinh đẹp, ôn nhu thân thiện, lại còn là người vợ hiền. Người như vậy ngài không thích thì thích kiểu người gì?”
Đẹp?
Ôn nhu thân thiện?
Thẩm Mục Thâm đem điện thoại để lại trong túi, giương mắt nhìn về phía Tống thư ký, nhíu mày.
“Thế nào? Tống thư ký muốn theo đuổi cô ta?”
Tống thư ký sửng sốt một chút, phản ứng lại điên cuồng lắc đầu: “Không không không. Tôi nửa điểm ý tưởng cũng không có!”
Thẩm Mục Thâm cười cười, ý cười như có mang theo một tia lạnh lẽo: “Không có? Nhưng tôi nhìn ra cậu rất có ý tưởng này.”
Đây tuyệt đối ông chủ lấy việc công để trả thù riêng.
“Tôi lập tức đi làm ngay đây ạ.”
“Tống thư ký mới ra khỏi phòng làm việc, cửa vừa khép lại nhưng trong nháy mắt liền mở ra.
“Còn có chuyện gì?” Thẩm Mục Thâm không nhịn được quét mắt nhìn hắn.
“Ông chủ, tôi chỉ muốn nói một câu là Tề tiểu thư có bộ dáng xinh đẹp như vây, lại không làm người ta chán ghét. Sau khi ly hôn khẳng định sẽ có một số lượng lớn người theo đuổi. Thực sự hiện tại không đi nhắc Tề tiểu thư một chút sao, kêu cô ấy chú ý một chút?”
Thẩm Mục Thâm ánh mắt híp lại, lạnh lùng nói: “Xem ra cậu rất muốn đi đến chi nhánh công ty ở Ấn Độ Dương có phải hay không?”
“Ông chủ... Hình như chúng ta ở Ấn Độ Dương không có công ty.”
Thẩm Mục Thâm mỉm cười: “Rất nhanh sẽ có thôi, CEO là cậu, nhân viên cũng vẫn là cậu.”
Thẩm Mục Thâm tiếng nói vừa dứt lời, Tống thư ký rất nhanh trong mắt biến đổi sắc mặt. Lộ ra nụ cười chuyên nghiệp đạt chuẩn, phi thường chân thành đau khổ nói: “So với được thăng chức, tôi càng thích ở bên người ông chủ làm thư ký hơn.”
Thẩm Mục Thâm lãnh đạm liếc Tống thư ký một cái: “Mau biến đi ra ngoài làm việc.”
Tống thư ký đóng cửa lại, Thẩm Mục Thâm tiếp tục xử lý văn kiện, nhìn qua tựa hồ cũng không có bị những lời của Tống thư ký ảnh hưởng.
… …
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)




