Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Sau Khi Ly Hôn Với Nam Chính, Tôi Mang Thai Bé Con Chương 18

Cài Đặt

Chương 18

Nước ối đã vỡ.

Cả trái tim của Cố Tự Bắc đều xoắn lại với nhau.

Sau khi bế cô đến băng ghế sau nằm xuống, Cố Tự Bắc nhìn dáng vẻ đau đớn của cô, lấy mu bàn tay lau mồ hôi trên trán cô, an ủi: "Em kiên trì một chút, rất nhanh sẽ đến bệnh viện."

Anh đã bảo Trần Mộ và những người khác sắp xếp xong xuôi từ trước, Cố Tự Bắc đã gọi cho họ trong khi lái xe ra khỏi khu chung cư.

Khi đến cửa bệnh viện, đã có bác sĩ trực tiếp chờ sẵn, anh đặt cô lên xe đẩy, một lúc sau, cô được đưa vào phòng sinh.

Úc Tinh Ngữ đã quen với việc chịu giày vò, nhưng cơn đau không rõ ràng như này, bây giờ cô chỉ cảm thấy rằng bác sĩ đang nói chuyện bên cạnh và có một bóng đen run rẩy trước mắt, họ bảo cô dùng lực, cuối cùng cô đã dùng hết sức sinh ra đứa trẻ, đau một hồi, sau đó đứa trẻ "oa" một tiếng. Cô như trút được gánh nặng rồi ngất đi.

Khi tỉnh lại, Cố Tự Bắc vẫn ở bên cạnh cô.

Đứa trẻ sinh đủ tháng, thoạt nhìn có chút xấu xí, cô nhìn liếc nhìn bé một cái liền không muốn nhìn nữa, quay mặt đi.

Y tá cười nói với cô: "Trẻ mới sinh trông như thế này, mấy ngày nữa sẽ trắng. Hai người xinh đẹp như vậy, đứa trẻ nhất định sẽ rất xinh đẹp, trong tương lai có lẽ cô bé sẽ đẹp như mẹ nó.”

Khi Úc Tinh Ngữ mang thai, cô cảm thấy buồn chán và thích xem nhiều bộ phim truyền hình và các video hài hước khác nhau, cô cảm thấy mình có một khuôn mặt rầu rĩ, rốt cuộc thì cô cũng không thể cười khi xem những câu chuyện cười.

Bé con không nên giống cô mới phải.

Không đẹp.

Y tá nói xong liền nói cho Cố Tự Bắc cách chăm sóc, cô ấy gọi Cố Tự Bắc là cha của đứa nhỏ, còn gọi cô là mẹ của đứa nhỏ, thống nhất với vợ cậu.

Úc Tinh Ngữ rất khó chịu, không biết xuất phát từ trong lòng hay cơ thể khó chịu, dù là cái nào cô cũng cực kỳ không thoải mái.

Sau khi nhập viện vài ngày, đều là Cố Tự Bắc chăm sóc cô, Úc Tinh Ngữ mỗi ngày đều ngủ mê man. Vài ngày sau, bác sĩ khen rằng đứa trẻ rất xinh, nhưng Úc Tinh Ngữ chỉ "Ồ" một tiếng, liếc nhìn đứa bé rồi lại đưa mắt sang nơi khác.

Bác sĩ đại khái nhìn ra Úc Tinh Ngữ đối với đứa trẻ không quan tâm, lúc rời đi còn khẽ lắc đầu.

Khi Úc Tinh Ngữ sinh con Trình Mộ lúc này mới biết được người phụ nữ mà Cố Tự Bắc bảo vệ gần đây chính là Úc Tinh Ngữ, tuy rằng có chút kinh ngạc, nhưng vẫn biểu hiện như mọi khi, cậu ta liền hỏi Cố Tự Bắc: "Có cần bảo người nhà bên kia không?"

Nếu là vợ cũ sao không nói với người trong nhà?

Cố Tự Bắc đứng ở bên cạnh cầu thang, nhìn bầu trời xanh biếc bên ngoài bệnh viện, anh có vẻ hơi trầm mặc, cằm có vài sợi râu đen, hiển nhiên là gần đây anh làm việc rất vất vả, hình như ngủ không được ngon.

"Không cần, tôi tự nhiên sẽ nói khi tôi muốn họ biết."

“Vâng.” Trình Mộ nhìn dáng vẻ tiều tụy của anh hỏi: “Vậy có cần mời người chăm sóc chị dâu hay y tá đến chăm?”

Cố Tự Bắc nhìn sang, lắc đầu: "Không cần, đây là việc tôi nên làm."

Trần Mộ muốn nói, ngài có công việc không tiện làm những thứ này.

"Thiếu gia . . .." Trình Mộ muốn nói cái gì, Cố Tự Bắc hiển nhiên không muốn nghe, nói: "Tôi quay lại đó, cậu đi đi, chuyện của tôi tôi tự có ý của mình." ."

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc