Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Sau Khi Lấy Lại Được Cơ Thể, Thanh Niên Trí Thức Học Hư Rồi! Chương 1

Cài Đặt

Chương 1

“Rầm rầm rầm...”

Bầu trời đen đặc như mực bị xé toạc bởi một tia sét, như có ai đó dùng dao rạch một đường sâu hoắm. Ngay sau đó, mưa như trút nước đổ ầm ầm xuống mặt đất.

Khương Sanh giật mình ngồi dậy trên giường, thở hổn hển như vừa thoát ra khỏi vực sâu, ra sức hít lấy không khí trong lành.

Đèn ngủ lờ mờ trên đầu giường hắt ánh sáng yếu ớt lên mặt cô. Trán cô lúc này đẫm mồ hôi, mấy hạt nhỏ li ti bám chặt trên da.

Mất một lúc lâu Khương Sanh mới dần lấy lại bình tĩnh.

Cô lại mơ thấy những chuyện của thập niên sáu mươi, quãng thời gian sau khi bị đưa về nông thôn.

Phải, Khương Sanh không phải người của thế kỷ hai mươi mốt. Cô đến từ thập niên sáu mươi.

Ngày 1 tháng 10 năm 1949, Hoa Quốc tuyên bố thành lập, cũng là ngày Khương Sanh chào đời. Cô sinh ra trong một gia đình quân nhân, là đứa con duy nhất trong nhà.

Từ nhỏ đã được nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa. Tính cách cô đôi khi có hơi bướng bỉnh, nhưng may mắn chưa từng gây ra chuyện gì nghiêm trọng.

Nào ngờ đúng lúc vừa tròn mười tám tuổi, gia đình đột ngột gặp biến cố. Sau khi thời cuộc đổi thay, nhà họ nhanh chóng lao đao, gia đình lập tức sắp xếp cho cô về quê theo phong trào xuống nông thôn.

Nhưng không rõ có phải ông trời thấy bất công hay không, trên đường về nông thôn, cô bị ngã xe bò, mất hoàn toàn quyền điều khiển thân thể, bị nhốt trong một căn phòng tối suốt hơn một tháng.

(Phong trào xuống nông thôn là một chính sách của chính phủ Trung Quốc vào cuối những năm 1960 và đầu những năm 1970, đặc biệt là trong giai đoạn Cách mạng Văn hóa. Phong trào này yêu cầu thanh niên thành thị, đặc biệt là học sinh tốt nghiệp trung học, phải chuyển đến các vùng nông thôn, miền núi, hoặc các vùng xa xôi hẻo lánh để làm việc và "tái giáo dục" từ nông dân.)

Khương Sanh chỉ có thể trơ mắt nhìn thân xác mình bị người khác chiếm giữ. Trong lúc tuyệt vọng nhất, một luồng ánh sáng trắng chói loà đã cuốn cô đi, đưa cô đến thế kỷ hai mươi mốt phồn hoa náo nhiệt, xa lạ và hoàn toàn khác biệt.

Khương Sanh rót một ly nước, nhấp một ngụm nhỏ.

Tính ra cô đến thế kỷ này cũng gần một năm rồi, dù tìm mọi cách vẫn không thể quay lại, nhưng cô cũng đã dần quen với cuộc sống mới.

Chỉ là gần đây những giấc mơ về quá khứ cứ xuất hiện liên tục. Cô còn mơ thấy “cô ta” ở nông thôn ỷ thế hiếp người, làm chuyện ác không gớm tay.

Lông mày Khương Sanh nhíu lại.

Từng trải qua chuyện xuyên không, cô bắt đầu hoài nghi liệu mình có cơ hội quay về không?

Tim Khương Sanh chợt đập mạnh một nhịp.

Ý nghĩ đó vừa lóe lên, cô không thể nào giữ nổi bình tĩnh.

Dù thế kỷ hai mươi mốt rất tốt, nhưng ở đây không có gia đình của cô.

Nếu có khả năng quay về, vậy thì những thứ cần chuẩn bị phải bắt đầu làm ngay...

Khương Sanh bật hết đèn trong nhà lên, bắt đầu rà soát lại mọi đồ đạc.

Cô luôn đeo miếng ngọc đó bên người, sau khi ngã xe bò, trong lúc hoảng loạn cô vô tình mở ra được không gian ẩn bên trong ngọc.

Mãi đến khi sang thế kỷ hai mươi mốt, cô mới dần hiểu rõ về nó.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc