Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Lục Tiên Cầm phải năn nỉ mãi mới được Từ Khôn Đình đồng ý cho nghỉ ngơi một đêm.
Hai người nằm cạnh nhau, cùng tựa vào đầu giường. Lục Tiên Cầm cầm điện thoại lướt Bilibili, xem mấy video hài hước linh tinh, còn Từ Khôn Đình đeo kính, chăm chú đọc tài liệu. Căn phòng toát ra bầu không khí yên bình.
Bình thường, đèn trong phòng ngủ của người ta thường mờ mờ, một là để dễ ngủ, hai là giúp ổn định cảm xúc. Nhưng đèn phòng ngủ ở nhà họ thì lại là loại có công suất lớn nhất, còn sáng hơn cả đèn chính trong phòng khách. Nhược điểm là rất tốn điện, nhưng ưu điểm là độ sáng cao, nhìn gì cũng rõ mồn một.
Theo như lời của Từ Khôn Đình, đời người không nên bỏ lỡ bất kỳ cơ hội học tập nào, kể cả là lúc đang nằm trên giường. Vì vậy, đèn phòng ngủ nhất định phải sáng, phải rõ, phải phục vụ cho việc học tập.
“Cho anh xem cái video này nè.” Lục Tiên Cầm chìa điện thoại ra trước mặt anh.
Từ Khôn Đình có tiêu chuẩn cười cao hơn Lục Tiên Cầm nhiều, nhưng đoạn video ấy cũng khiến khóe môi anh khẽ cong lên. Trong khi đó, cô thì đã cười lăn lộn, cười ra cả tiếng như heo kêu.
Khi video kết thúc, Từ Khôn Đình lại trở mặt nhanh như lật sách:
“Đừng quậy nữa, anh sắp đọc xong rồi.”
“Nhưng em nhịn không nổi thì sao giờ?”
“Vậy em ra phòng khách mà cười!”
Mười phút sau.
Ban đầu, giường bắt đầu rung theo tiếng cười của Lục Tiên Cầm. Tiếp theo, cô phóng ra khỏi phòng ngủ như cơn gió. Rồi từ phòng khách, một tràng cười long trời lở đất vang lên. Cười xong, cô lại chui vào nằm kế bên anh. Cứ như vậy lặp đi lặp lại khiến Từ Khôn Đình bực đến mức chỉ muốn đè cô xuống đất cho một trận nên thân.
Anh xoa xoa thái dương, tháo kính xuống, liếc mắt nhìn cô. Đúng lúc cô đang chuẩn bị trốn ra lần nữa, anh phản ứng cực nhanh, kéo cô lại. Lục Tiên Cầm không kịp giữ thăng bằng, ngã dúi dụi lên giường.
“Từ phu nhân.” Anh ghé sát, mũi chạm mũi cô, giọng nghiêm khắc y như đang dạy dỗ sinh viên: “Làm ơn ngoan một chút, đừng có quậy phá chồng em nữa, được không?”
Khuôn mặt điển trai của anh gần ngay trước mắt, nếu lúc này không làm gì thì chẳng phải phí cả chuyến đến nhân gian này sao? Nghĩ vậy, cô khẽ ngẩng đầu, bất ngờ hôn nhẹ lên môi anh một cái.
Từ Khôn Đình hơi sững người, nhưng sau đó rất nhanh đáp lại nụ hôn đó.
Lục Tiên Cầm thích màu hồng phấn, nên toàn bộ chăn ga gối đệm trong phòng đều là tông màu này. Cô nằm trên giường, thoạt nhìn không rõ là cô hồng hơn hay chiếc khăn trải giường hồng hơn.
Lúc cô vùng vằng, bảo anh tắt đèn đi, Từ Khôn Đình lại nghiêm túc nói năng linh tinh: “Từ phu nhân, trong lúc học tập trao đổi, nhìn rõ là điều rất cần thiết.”
Và đó chính là lý do lớn nhất khiến Lục Tiên Cầm cực kỳ ghét cái đèn phòng ngủ công suất lớn này.
Kỳ thật, Từ Khôn Đình trước kia không hề ham muốn như vậy.
Khi mới bắt đầu hẹn hò với Lục Tiên Cầm, anh chẳng khác nào đạo sĩ tu tiên trong tiểu thuyết, cả người toát lên vẻ thanh cao, không vướng bụi trần. Mỗi lần cô đến gần, đều có cảm giác như mình đang làm ô uế một vị tiên sống.
Hai người gần như không có chung sở thích, cũng ít khi trò chuyện được lâu. Đến mức Lục Tiên Cầm còn không hiểu vì sao Từ Khôn Đình lại chọn quen mình. Cho đến một lần, họ hẹn nhau đi xem phim.
Không may, máy chiếu ở phòng chiếu bị hỏng giữa chừng. Nhân viên đền bù bằng cách tặng vé suất khuya hôm đó. Nhiều người chọn lấy lại tiền vì thời gian quá trễ, nhưng Lục Tiên Cầm thì không, cô đã muốn xem bộ phim đó từ lâu. Thế là cô đề nghị ở lại xem, Từ Khôn Đình không có ý kiến, liền đồng ý đi cùng cô.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


