Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

SAU KHI KẾT HÔN VỚI GIÁO SƯ TỪ Chương 20

Cài Đặt

Chương 20

Cuối tuần, Lục Tiên Cầm run run rẩy rẩy đem bản cảm tưởng đã sửa xong nộp cho Từ Khôn Đình.

Lúc ấy Từ Khôn Đình đang đeo kính, cúi đầu đọc tài liệu của mình.

Anh nhận lấy USB từ tay cô, cắm vào máy tính, chỉ ba giây đã mở được file văn bản. Lục Tiên Cầm đứng bên cạnh không được tự nhiên, dậm dậm chân, nhỏ giọng nói: “Hay là anh cứ xem trước đi, chờ anh xem xong rồi em quay lại?”

Còn gì đáng sợ hơn việc bị thầy giáo đọc bài tại chỗ cơ chứ.

“Em cứ đứng đây, chỗ nào không ổn anh chỉ thẳng luôn cho dễ.”

“Anh nghiêm túc như vậy, người ta nhìn vào lại tưởng anh đang quy tắc ngầm với em đấy.” Lục Tiên Cầm thật sự không quen kiểu dạy học thế này.

Từ Khôn Đình ngẩng đầu nhìn cô, khẽ cười: “Em còn cần phải quy tắc sao?”

“Ý anh là gì hả?”

“Em từ đầu đến chân đều là của anh rồi.”

Lục Tiên Cầm lập tức lùi lại hai bước, giả vờ nghiêm mặt: “Thầy Từ, dạy học thì dạy học, đừng nói linh tinh, cảm ơn!”

Từ Khôn Đình bật cười: “Rõ ràng là em chủ động trêu chọc trước.”

Dạo gần đây Lục Tiên Cầm trúng độc mấy câu thả thính quê mùa trên mạng, nhưng sau đó cô nhận ra cả cô lẫn Từ tiên sinh đều không hợp kiểu nói chuyện ấy, thôi thì bỏ đi.

Từ Khôn Đình nghiêm túc đọc bản cảm tưởng của cô, chỉ ra những chỗ chưa ổn rồi hướng dẫn cô sửa trực tiếp trên máy tính. Đợi cô sửa xong, anh mới miễn cưỡng khen một câu: “Khá hơn nhiều rồi.”

Lục Tiên Cầm mừng rỡ, mặt mày rạng rỡ: “Cảm ơn thầy Từ đã khích lệ!”

Lúc trước còn sống chết không chịu gọi “thầy”, giờ gọi càng lúc càng tự nhiên.

Từ Khôn Đình cúi đầu tiếp tục công việc của mình, ý bảo Lục Tiên Cầm muốn làm gì thì làm, đừng ở lại thư phòng làm phiền anh làm việc nữa.

Nhưng Lục Tiên Cầm không những không biết điều rời đi, mà còn đi tới đi lui trong thư phòng, chỗ này nhìn một chút, chỗ kia sờ một chút, cứ thế quẩn quanh trước mặt anh.

Ban đầu Từ Khôn Đình vẫn rất bình tĩnh, nhưng không hiểu hôm nay cô dùng loại sữa tắm gì, hương thơm nhè nhẹ trên người cô như có như không, đặc biệt dễ khiến người khác xao động. Mùi thơm len vào mũi, khiến một bộ phận nào đó trên cơ thể anh bắt đầu rục rịch. Mắt anh đã chẳng nhìn vào được chữ nào nữa, bèn tháo kính xuống, kéo cô lại, hơi dùng sức đặt cô ngồi lên bàn sách.

Hai chân anh áp sát vào giữa hai chân cô, khoảng cách gần như không còn khoảng trống.

Từ Khôn Đình cúi đầu, hôn mạnh lên cổ cô một cái: “Mùi gì vậy?”

“Hương hoa hồng.” Cô trả lời.

“Rất thơm.”

Lục Tiên Cầm bật cười khúc khích, tay ôm lấy cổ anh, đôi mắt to tròn nhìn anh trong veo không tì vết. Từ Khôn Đình lập tức đắm chìm trong ánh mắt dịu dàng ấy, không kìm được mà nâng cằm cô lên, cúi đầu hôn xuống.

Đến khi Lục Tiên Cầm khẽ rên một tiếng vì đau, anh mới chịu buông cô ra, ôm cô lên. Cả người cô bám chặt lấy anh như con gấu koala, anh bế cô định vào phòng ngủ để "giải quyết chính sự".

Nhưng vừa đi được hai bước, Lục Tiên Cầm liền mở miệng: “Thầy Từ, em muốn nói với anh một chuyện.”

Từ Khôn Đình khựng lại. Đúng là mỹ nhân nhào vào ngực quả thật có chiêu sát thương mạnh, nhưng anh vẫn bị dính đòn, đành nhận thua: “Em nói đi.”

“Em muốn đi fan meeting.”

Từ Khôn Đình chưa hiểu: “Fan meeting gì cơ?”

“Minh tinh.” Cô trả lời.

Từ Khôn Đình gật đầu: “Vậy em đi đi. Muốn anh mua vé giúp không?”

“Không phải vậy.” Lục Tiên Cầm đảo mắt, rồi cúi xuống hôn lên môi anh một cái: “Vé em mua xong rồi. Em muốn mời anh đi cùng với em.”

“...”

Lục Tiên Cầm biết anh không vui, vội vàng giải thích: “Ban đầu em hẹn với Tú Tú, nhưng cuối tuần cô ấy đột xuất có việc. Sau đó em lại tìm Thư Kỳ, cậu ấy cũng bận. Anh biết mà, em không có nhiều bạn bè, cho nên chỉ còn cách nhờ anh thôi.”

Cô nói chuyện với vẻ mặt tội nghiệp đáng thương, nhìn trông rất ấm ức. Từ Khôn Đình cũng biết bạn bè cô không nhiều, thoáng chốc hơi mềm lòng, nhưng vẫn giữ mặt lạnh, từ chối dứt khoát: “Không đi, ồn chết được.”

“Thôi mà, anh đi với em một lần thôi, năn nỉ anh đó.” Lục Tiên Cầm níu lấy tay áo anh.

Từ Khôn Đình sầm mặt lại: “Không đi. Muốn đi thì tự mà đi, anh là đàn ông đường đường chính chính, đi xem một đám con trai nhảy nhót cái gì?”

Tôn nghiêm đàn ông chính là như vậy.

“Sao anh biết em đi xem là nam thần tượng?”

Từ Khôn Đình cười nhạt, với tính cách của Lục Tiên Cầm, chịu bỏ tiền đi xem thì chắc chắn là đi xem trai đẹp.

“Đi mà, đi với em. Huống chi, lỡ em xảy ra chuyện gì ngoài đường thì sao? Anh không lo hả?”

“Em hai mươi lăm tuổi rồi, đi đường còn không biết thì đám cưới này cưới cũng uổng công.”

“Vậy nếu em bị người ta để mắt thì sao?”

Từ Khôn Đình lập tức im lặng.

Thế là đến chủ nhật, Từ Khôn Đình cuối cùng vẫn chịu hi sinh thời gian cuối tuần để đi cùng Lục Tiên Cầm đến buổi fan meeting.

Đây là nhóm nhạc nam mới debut không lâu, tổ chức buổi họp mặt fan tại Thanh Hà. Từ Khôn Đình liếc sơ qua, gần như toàn bộ đều là các cô gái trẻ măng, tay cầm lightstick và poster cổ vũ. So với phong độ ngày xưa anh chơi bóng rổ thì fan ở đây level còn cao hơn nhiều. Quay sang nhìn Lục Tiên Cầm, cô không quá phô trương, chỉ là trên đầu đội một cái mũ có mũi tên phát sáng.

“Cái này là cái gì vậy?”

“Mua trên Taobao. Ý là để thần tượng nhìn thấy em.” Lục Tiên Cầm vừa nói vừa sờ cái mũi tên: “Nghe nói có chị gái từng đội cái này đi fan meeting rồi được idol chú ý luôn đó.”

“...” Giữa biển người đông nghịt, ai mà để ý được một cái mũi tên nhỏ xíu thế này chứ.

Lúc xếp hàng vào chỗ, giữa đám con gái tuổi teen, một người đàn ông cao hơn một mét tám như Từ Khôn Đình đặc biệt nổi bật. Đã vậy, hầu như mấy cô bé đều là học sinh trung học, còn anh thì lại là giảng viên đại học.

Anh đi phía sau Lục Tiên Cầm, hôm nay cô mặc quần yếm jeans, buộc tóc đuôi ngựa, nhìn cũng chẳng khác mấy với đám fan xung quanh. Còn anh, tất nhiên không thể mặc quần yếm, đành miễn cưỡng chọn một chiếc áo khoác bò đen, mang giày thể thao. Tuy có trẻ hơn chút, nhưng hiệu quả trẻ trung sao mà sánh với Lục Tiên Cầm.

Bỗng nhiên có ai đó chọc vào lưng anh. Từ Khôn Đình quay lại, là một cô gái nhỏ vừa chạm vào vai anh. Anh cúi đầu, dùng ánh mắt hỏi cô bé cần gì. Cô gái lúng túng nhìn anh, lí nhí hỏi: “Anh ơi, anh là fan nhà ai vậy? Em không thấy anh cầm lightstick.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc