Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Từ Khôn Đình khẽ ho một tiếng, đưa tay búng nhẹ trán cô: “Không được lắm trò."
Sau đó anh đưa cho cô chiếc USB của mình: “Trong này có vài tài liệu tham khảo, em có thể xem qua. Còn cả mấy file văn hiến điện tử tuần trước anh gửi em nữa.”
USB của Từ Khôn Đình là hình một chú cừu nhỏ màu trắng, vừa khéo hợp thành một cặp với cái của cô, Peppa heo màu hồng. Đây là bộ USB đôi mà Lục Tiên Cầm lùng sục trên Taobao mới mua được, rồi quấn lấy Từ Khôn Đình bắt anh phải dùng cùng cô. Từ Khôn Đình giằng co một tuần liền không chịu, sau cùng Lục Tiên Cầm giấu hẳn cái USB cũ của anh đi, định ép anh phải dùng cái cô mua.
Kết quả, Từ Khôn Đình căn bản không hề phát hiện USB của mình biến mất.
Lục Tiên Cầm tức không chịu nổi, chất vấn anh: “USB anh đâu rồi?”
Từ Khôn Đình chậm rãi lấy ra chiếc cừu trắng nhỏ, nói tỉnh bơ: “Đây.”
Cô chỉ biết chửi thầm một câu “đồ ngạo kiều”, sau đó đổ người ngã vào lòng anh.
Chiều nay thầy Từ còn một tiết giảng dạy môn Truyền bá học. Lúc anh cầm giáo án bước vào lớp, rõ ràng cảm nhận được hôm nay lớp học đông hơn hẳn.
Vì đây là môn tỉnh điểm đánh giá, học sinh gần như không dám trốn tiết. Từ Khôn Đình liếc nhìn tỉ lệ nam nữ dưới lớp, khẽ thở dài một hơi.
Thầy Từ đeo kính trông đã đủ cấm dục, lại cố tình thích mặc sơ mi trắng vừa người, quần âu cắt may vừa vặn. Chỉ cần ánh mắt nhạy một chút là có thể từ đường cắm sắc nét nhìn đến ngực rắn chắc, rồi từ đường nhân ngư gợi cảm mơ hồ thấp thoáng kia mà trầm luân xuống luôn đôi chân dài hoàn hảo ấy.
Theo bản năng, Từ Khôn Đình đứng sau bục giảng, dùng nửa thân dưới chiếc bàn để che lại phần dưới của mình.
Các nữ sinh tràn đầy nhiệt huyết tuổi xuân gần như muốn bật dậy mà nhìn cho kỹ. Từ Khôn Đình viết nội dung bài học lên bảng, sau đó xoay người lại hỏi: “Tôi biết chắc mọi người chưa chuẩn bị bài trước, nên khỏi vòng vo, hôm nay tôi sẽ dẫn dắt mọi người chuẩn bị bài tại lớp."
Dưới lớp vang lên một tràng cười rì rầm, Từ Khôn Đình nhìn quét một vòng các học sinh phía dưới, mặt không đổi sắc mà hỏi: “Lý Thư Kỳ đâu?"
Lý Thư Kỳ là lớp trưởng lớp 2 học viện Báo chí, nghe nói năm đó đậu luôn điểm chuẩn của Thanh Hoa nhưng nhất định đòi vào Thanh Đại, là nhân vật truyền kỳ có tiếng trong khoa, được rất nhiều sinh viên ngưỡng mộ.
“Xin nghỉ thì nhất định phải có đơn xin phép và giấy khám bệnh, cậu ta không biết à?" Giọng thầy Từ không hề khoan nhượng: “Gọi điện cho cậu ta đến ngay lập tức, nếu không thì đừng mơ qua được môn này.”
Một số bạn học lén đến ngồi ké lớp thầy Từ âm thầm thề với lòng: từ tiết sau trở đi, tuyệt đối không mò đến ngồi ké nữa. Dù thầy Từ có đẹp trai hút mắt đến mấy thì điều bọn họ quan tâm hơn cả vẫn là chuyện sống còn của bản thân.
Thầy Từ nhìn thì tưởng là người ôn hòa, nói chuyện cũng ít, các sinh viên quen biết anh đều gọi là “nam thần mặt lạnh". Nhưng lúc lên lớp, anh giảng bài lại vô cùng thú vị, làm người ta không thể dứt ra nổi, thậm chí còn muốn bật dậy vỗ tay.
Chỉ thấy anh bình thản đưa ra ví dụ: “Vì sao người trung gian truyền bá lại quan trọng? Cũng giống như khi các em chơi PUBG vậy, người bắn súng là người truyền tin, người bị bắn là người tiếp nhận thông tin. Tốc độ, chất lượng và hiệu quả của thông tin truyền bá phụ thuộc vào người trung gian truyền bá. Trung gian tốt, ví dụ như khẩu AWM, thì có thể truyền tải thông tin chính xác và không sai lệch. Còn trung gian tệ, ví dụ như Thompson, thì đạn bắn ra nhưng người tiếp nhận chẳng thu được cái gì.”
“Thầy cũng chơi PUBG ạ?"
“Chơi ít, nhưng biết phần lớn các em chơi nên lấy ví dụ cho dễ hiểu.”
Không khí trong lớp đang vui vẻ thì bị Lý Thư Kỳ phá vỡ. Từ Khôn Đình nhìn thoảng qua Lý Thư Kỳ đang thở hổn hển, dùng ánh mắt ra hiệu: mau cút về chỗ ngồi đi.
Lý Thư Kỳ lau mồ hôi bước đến bên cạnh thầy, ghé tai anh nhỏ giọng nói: “Anh rể, chỉ tại một cú điện thoại của anh mà em mất luôn cơ hội ăn gà rồi.”
Từ Khôn Đình hơi nhướng mày, nhưng chẳng buồn để tâm.
Lý Thư Kỳ trở lại chỗ ngồi thì phát hiện mình quên mang sách, liền bá đạo giật lấy cuốn sách từ tay bạn cùng phòng.
“Tiết đầu sắp hết rồi, cậu sao giờ mới tới?”
“Nếu cậu gọi muộn thêm hai phút nữa, tớ chắc chắn đã thắng ván đó rồi.”
Bạn cùng phòng rất khâm phục tinh thần gan lì của cậu: “Tớ hỏi thật, tại sao cậu dám trốn tiết của thầy Từ vậy?”
“Sợ gì chứ, thầy ấy là...” Lý Thư Kỳ kịp thời ngậm miệng, chột dạ né tránh ánh mắt, giả vờ tập trung đọc sách.
Bạn cùng phòng nheo mắt đầy nghi ngờ: “Hử? Thầy ấy là gì của cậu? Hai người có bí mật gì đúng không?"
“Không có gì hết, cậu nghĩ nhiều rồi.”
Thật ra thì “anh rể” và “em vợ” cũng chẳng phải là kiểu quan hệ gì mờ ám, chỉ là cậu bị Lục Tiên Cầm dặn rồi, không thể ba hoa tùy tiện.
Cậu gặp Từ Khôn Đình lần đầu là từ rất lâu trước, khi đó nghe tin Lục Tiên Cầm về nhà, cậu hưng phấn bỏ nửa bài tập đang làm dở, chạy sang nhà cô chơi.
Nhà Lục Tiên Cầm hôm ấy hình như vừa mới sơn lại tường, sàn nhà cũng được lau chùi sáng bóng. Cậu tò mò không biết hôm nay nhà cô có chuyện gì lớn mà chuẩn bị chu đảo vậy, bước vào phòng thì thấy trên chiếc sofa cũ kỹ là một người đàn ông hoàn toàn không hợp với phong cách căn nhà.
Người đàn ông mặc vest đen thẳng thớm ngồi đó, đôi giày da còn sạch hơn cả sàn nhà, dáng vẻ nhã nhặn lịch thiệp. Mẹ Lục thì đang niềm nở đưa trái cây mời anh, anh mỉm cười nhận lấy quả táo lớn, nhai chậm rãi.
Lý Thư Kỳ cúi đầu nhìn bộ đồng phục bẩn thỉu nhăn nhúm trên người mình, lại ngẩng đầu nhìn Lục Tiên Cầm mặc gọn gàng sạch sẽ ngồi bên người đàn ông kia, bỗng dưng trong lòng dâng lên một cảm giác tự ti khó tả.
Thấy cậu tới, Lục Tiên Cầm lập tức niềm nở gọi: “Thư Kỳ tới rồi à, mau vào ăn trái cây đi.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-532315.png&w=640&q=75)







-198627.png&w=640&q=75)




%20(1)-232597.jpg&w=640&q=75)



