Nàng và Thẩm Phù, cuối cùng vẫn không thể gượng ép.
Đã là mơ, thì sống chết cũng không còn quan trọng, Khương Tri Ý giật dải vải che mắt Thẩm Phù, đối diện với đôi mắt lạnh lùng của chàng: “Thẩm Phù, cảm ơn chàng.”
Nàng buông tay chàng đang nắm chặt: “Thẩm Phù, ta không còn yêu chàng nữa.”
Váy lụa màu trăng xoay tròn trong gió, Khương Tri Ý rơi xuống, trong ánh mắt kinh ngạc của Thẩm Phù.
...
Khương Tri Ý đột ngột tỉnh giấc, đối diện với ánh mắt sâu thẳm của Thẩm Phù.
Chàng nhanh chóng buông tay nàng ra, quay mặt đi: “Nàng gặp ác mộng rồi.”
Ánh nến trước giường soi rõ y phục chỉnh tề của chàng, chàng đã mặc xong công phục, chuẩn bị lên triều.
Khương Tri Ý vội vàng ngồi dậy, chăn mỏng bị hất ra, vết sẹo bên trong bắp chân thoáng qua, ánh mắt Thẩm Phù khựng lại, chàng ném bộ quần áo treo trên giá qua.
Khương Tri Ý bắt lấy rồi khoác lên người, cầm lấy chiếc mũ sa đen trên bàn, giống như mọi khi tiễn chàng lên triều, nàng nhón chân đội mũ cho chàng: “Xin lỗi, hôm nay ta dậy muộn.”
Hơi thở lành lạnh của chàng phả vào mặt nàng, chàng không nói gì.
Hương Tang Cúc chợt xa dần, chàng gạt tay nàng ra, bước ra ngoài, Khương Tri Ý loạng choạng đuổi theo: “Phù Quang!”
Thẩm Phù dừng lại trước cửa, quay đầu lại, nhìn thấy khuôn mặt trắng bệch của nàng ẩn hiện dưới mái tóc đen dài, quầng mắt có vệt thâm mờ ảo, khiến chàng nhớ lại giấc ngủ không yên vừa rồi của nàng, đôi mày nhíu chặt, khóe mắt ẩm ướt, người run rẩy, rốt cuộc nàng đã gặp ác mộng gì mà lại đau lòng bất an đến thế?
Thẩm Phù quay đầu nhìn: “Sao vậy?”
“Ta không ngủ được, tim đập loạn cả lên...” Khương Tri Ý vịn góc bàn đứng dậy, giọng khàn khàn: “Có thể phiền chàng nói với mẫu thân một tiếng, hôm nay ta không qua hầu hạ được không?”
Nàng ngẩng đầu nhìn Thẩm Phù, vệt nước mắt chưa khô nơi khóe mắt phản chiếu ánh nến, lấp lánh như những tia sáng nhỏ.
Triệu thị tính tình cay nghiệt, hỉ nộ vô thường, mỗi lần nàng đến hầu hạ đều tìm đủ mọi lý do để dày vò nàng, trước đây nàng luôn âm thầm chịu đựng, nhưng bây giờ nàng quyết không thể để đứa con trong bụng xảy ra bất kỳ sơ suất nào nữa.
Thẩm Phù nhìn nàng, những ngón tay trắng bệch của nàng vịn vào góc bàn, vì quá gầy nên có thể thấy cả những mạch máu xanh trên mu bàn tay. Hồi lâu sau Thẩm Phù gật đầu.
Chàng xoay người rời đi, Khương Tri Ý qua cửa sổ nghe thấy giọng chàng ra lệnh cho người hầu đi bẩm báo Triệu thị, rồi nặng nề thở ra một hơi.
Hóa ra lừa chàng cũng không phải là chuyện khó.
Đêm qua là lần đầu tiên, vừa rồi là lần thứ hai.
Đấm chân bóp vai, hầu hạ dùng bữa, nghe bà ta mắng mỏ, lúc ra ngoài thì ăn vội vài miếng cơm, lại phải xử lý các công việc trong nhà, cả ngày bận rộn, khắp người không có chỗ nào là không đau nhức.
Suốt hai năm không quản mưa gió, không nghỉ lễ Tết, rõ ràng biết dù có cố gắng thế nào Thẩm Phù và Triệu thị cũng sẽ không hài lòng, nàng vẫn cố gắng gồng gánh.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-328046.png&w=256&q=75)
