Cuối cùng, Lâm Chính Thanh lên tiếng: “Thai gần năm mươi ngày, có dấu hiệu sẩy.”
“Chữa thế nào?” Hoàng Tĩnh Doanh vội vàng hỏi: “Lâm thái y, chữa được chứ?”
Tấm bình phong làm từ lụa trắng nhạt vẽ một bức tranh mẫu đơn vẩy mực khổ lớn, Khương Tri Ý thấy khuôn mặt của Lâm Chính Thanh mờ ảo phản chiếu giữa những cánh hoa mẫu đơn xếp chồng lên nhau. Y quay đầu nhìn Hoàng Tĩnh Doanh, một lúc lâu sau mới nói: “Ta sẽ cố hết sức.”
Cái lạnh buốt từ sống lưng dâng lên, cảm giác bất lực bao trùm lấy, Khương Tri Ý cắn chặt môi. Vị đại phu sản khoa giỏi nhất Thịnh Kinh cũng chỉ dám nói cố hết sức, tình hình thật sự quá tệ rồi.
Nhưng không thể nản lòng, con của nàng còn đang đợi nàng cứu, dù thế nào đi nữa, nàng cũng không thể từ bỏ.
Bên ngoài bình phong, bóng dáng thon dài của Hoàng Tĩnh Doanh cúi gập xuống, phúc thân hành lễ: “Lâm thái y, mọi chuyện đều nhờ cậy cả vào ngài.”
Khương Tri Ý đứng dậy cúi người, mũ sa che khuất dung nhan, im lặng cũng là một cái lễ thật sâu.
Qua tấm lụa xanh, nàng thấy Lâm Chính Thanh nghiêng người né tránh, y không nhìn về phía nàng: “Là việc trong bổn phận, không cần đa lễ.”
Thái độ này khiến Khương Tri Ý yên tâm hơn một chút, y dường như không có ý định nhòm ngó bí mật của nàng, có lẽ nàng có thể tin tưởng y.
“Ta sẽ kê mấy thang thuốc phu nhân uống trước, ba ngày sau lại đến tái khám...” Lâm Chính Thanh nói: “Phu nhân khoảng thời gian này cố gắng nằm trên giường tĩnh dưỡng.”
Sau khi Lâm Chính Thanh đi, Hoàng Tĩnh Doanh chép lại một bản đơn thuốc: “Căn nhà này là của hồi môn của ta, trong ngoài đều là tâm phúc của ta. Chỗ muội không tiện gì cả, sau này chúng ta cứ gặp nhau ở đây, thuốc cũng do ta sắc bên này rồi mang qua cho muội.”
Mùi thuốc sắc quá nồng, sơ sẩy một chút là sẽ bị Thẩm Phù phát hiện. Khương Tri Ý không từ chối: “Đến lúc đó gửi đến cổng sau, giao cho Lưu ma ma.”
Lưu ma ma cũng là người nàng mang từ nhà mẹ đẻ qua, trung thành hết mực. Sáng nay cũng nhờ Lưu ma ma che giấu, nàng mới có thể thuận lợi rời đi. Nàng cầm lấy bọc đồ mang theo: “Cái này cho Hoan Nhi.”
Thật ngốc quá.
“Ý Ý, quà sinh nhật của muội...” Hoàng Tĩnh Doanh nhét cho nàng một chiếc túi gấm: “Chúc muội ngày vui vẻ, tuổi xuân vĩnh trú.”
Bên trong là một tấm bùa bình an bằng ngọc dương chi, chữ bùa nhuộm chu sa mang theo mùi đàn hương, mặt sau khắc hình bảo tháp mười sáu tầng cho thấy tấm bùa này xuất phát từ chùa Từ Ân.
Nghe nói bùa chú trong chùa linh nghiệm nhất, phải đi bộ lên núi cao, trai giới tụng kinh trong điện suốt ba ngày mới cầu được một tấm.
Hoàng Tĩnh Doanh ngàn cay vạn đắng cầu được tấm bùa này, lại đưa cho nàng. Khương Tri Ý nén nước mắt, nắm chặt tay Hoàng Tĩnh Doanh: “Doanh tỷ, ba ngày sau gặp.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
