Khương Ninh Tuệ thở phào nhẹ nhõm.
Không sao là tốt rồi.
Động tác tay của Khương Ninh Tuệ khựng lại: “Vậy đợi phu quân về rồi cùng ăn.”
Hai khắc sau Triệu Tri Học mới về, Khương Ninh Tuệ bày mâm cơm tối lên bàn. Hắn ta vừa bước vào cửa đã hỏi Bùi Đạc: “Bùi đệ, ban nãy ngươi về ngang qua khúc rẽ trong ngõ có thấy ba gã nam nhân nằm ngất trên mặt đất không?”
Khương Ninh Tuệ thoáng giật mình.
Ba gã nam nhân ngất xỉu ư? Lẽ nào là ba tên ma men mà Bùi công tử nhắc đến?
Bùi Đạc: “Lúc ta về chỉ thấy ba tên ma men đang đánh nhau.”
Triệu Tri Học: “Có lẽ chúng ta đang nói đến cùng một bọn, ta lại chẳng để ý trên người chúng có mùi rượu không.”
Nói xong, hắn ta dặn dò Khương Ninh Tuệ: “Tuệ Tuệ, mấy ngày này nàng cố gắng bớt ra ngoài. Ta e là con ngõ bên này không được an toàn, lỡ như lại gặp phải phường sâu rượu mà ta không có ở bên, e là nàng sẽ chịu thiệt thòi.”
Trong lòng Khương Ninh Tuệ cảm thấy ấm áp, nàng gắp một miếng đậu hũ om bỏ vào bát Triệu Tri Học, đôi mắt cong cong như vầng trăng khuyết: “Ta biết rồi.”
Triệu Tri Học đưa miếng đậu hũ Khương Ninh Tuệ vừa gắp cho vào miệng, cười nói: “Vẫn là thức ăn nương tử gắp ngon nhất.”
Dù sao ở đây vẫn còn có Bùi công tử, phu quân lại nói ra những lời như vậy, Khương Ninh Tuệ có chút ngại ngùng cúi đầu xuống.
Ánh đèn dầu trong bếp leo lắt mờ ảo, thứ ánh sáng vàng ấm áp hắt lên gò má thanh tú của Khương Ninh Tuệ, soi rọi vệt ửng hồng nhạt nơi vành tai nàng khiến nó chẳng có chỗ nào che giấu.
Bùi Đạc khẽ nhấc mí mắt, thu trọn vệt đỏ rực rỡ kiều diễm ấy vào đáy mắt, sau đó hắn buông bát đũa đứng dậy.
Triệu Tri Học: “Bùi đệ ăn xong rồi sao?”
Bùi Đạc: “Ừm, ta đi đọc sách một lát.”
Ăn xong, Khương Ninh Tuệ rửa dọn bát đũa sạch sẽ, đun thêm một nồi nước nóng để tiện cho phu quân và Bùi công tử sử dụng.
Những ngày sau đó cứ thế trôi qua. Khương Ninh Tuệ ghi lòng tạc dạ lời dặn dò của phu quân hôm trước nên rất hiếm khi ra khỏi cửa, mỗi lần ra ngoài đều có Mục tẩu tẩu đi cùng.
Lượn lờ quanh trấn nhiều ngày, Khương Ninh Tuệ không dám nói là đã thông thuộc toàn bộ trấn Thanh Bình, nhưng ít ra cũng đã quen thuộc những con đường khu vực lân cận này.
Chớp mắt đã đến đầu tháng Mười Một, lá vàng rụng rơi, gió bấc thổi lạnh buốt.
Khương Ninh Tuệ tới trấn Thanh Bình đã được hơn một tháng, nàng định ngày mốt sẽ về quê một chuyến.
Chỗ tiền đồng bà bà đưa cho chỉ còn lại mười văn, nàng phải tìm bà bà xin thêm chút nữa, sẵn tiện lấy thêm một tấm chăn bông dày cùng vài bộ quần áo ấm mang lên. Nàng định bụng sẽ hỏi Bùi công tử xem có cần lấy gì không để mang lên giúp hắn luôn thể.
Lúc này trời đã trở lạnh, trời cũng tối nhanh hơn.
Làm xong bữa tối, Khương Ninh Tuệ xách đèn dầu ra ngoài viện đứng đợi, đốm sáng leo lắt điểm thêm một tia sáng le lói cho con ngõ nhỏ tối tăm.
Bùi Đạc bước ra từ khúc cua trong ngõ, từ đằng xa đã trông thấy bóng người đứng dưới ánh trăng gió rét.
Nàng búi tóc theo kiểu phụ nhân, khuôn mặt thanh tú xinh đẹp không hề điểm tô son phấn, trang sức cài đầu cũng cực kỳ đơn sơ, chỉ vỏn vẹn một chiếc trâm gỗ.
Trên người nàng quanh đi quẩn lại vẫn là mấy bộ y phục bằng vải thô, đôi mắt trong veo như làn nước mùa thu gợn lên vài tia mong ngóng dưới ánh trăng.
Hắn biết, nàng đang đợi Triệu Tri Học.
Đợi phu quân của nàng.
Gió lạnh ban đêm buông xuống thấu xương, người đang đứng đợi ngoài cổng viện lạnh tới mức hai bàn tay cứ xoa xoa vào nhau, từ chóp mũi và đôi môi phả ra làn sương trắng xóa ấm nóng.
Bùi Đạc lặng lẽ ngắm nhìn người nọ, cõi lòng vốn dĩ tĩnh lặng như mặt nước bỗng vô cớ gợn lên một gợn sóng lăn tăn.
Một con người như thế gả cho Triệu Tri Học quả thực là quá thiệt thòi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
