Khương Xán luôn cảm giác được ánh mắt mập mờ của Phương Tấn Dương đảo quanh trên người cô, lại cảm thấy ánh mắt Trình Tiêu Tiêu mang theo địch ý giống như dao nhọn vậy, hung hăng ghim lên người cô.
Vì vậy, sau khi cuộc họp kết thúc, không đợi Phương Tấn Dương tìm cô nói chuyện, cô liền khách sáo cười nhẹ, vội vàng mượn cớ rời khỏi phòng họp.
Trước khi rời đi còn nghe bên trong truyền đến giọng nói mang theo tức giận của Trình Tiêu Tiêu: “Có chuyện gì xảy ra với nah vậy? Thấy tiểu yêu tinh kia liền không nỡ dời mắt đúng không? Thật là chó không thay đổi được ăn c**.”
Trong lòng Khương Xán hẫng một nhịp.
Buổi trưa nói chuyện này cho Lâm Vũ Tình, Lâm Vũ Tình cũng hơi kinh ngạc, cô ấy lại không nghĩ tới sẽ trùng hợp như thế. Công ty lớn như vậy, hết lần này đến lần khác để cho Khương Xán đúng phải hai người oan gia này.
“Nếu đụng phải, sau này liền cẩn thận ứng đối thôi.” Lâm Vũ Tình thấp giọng nói: “Xán Xán, bây giờ tôi không phải là người của bộ phận tiêu thụ, không dễ nói chuyện giúp cậu, hơn nữa cô Trình Tiêu Tiêu đó, cậu của cô ta là đại cổ đông của công ty, bình thường cô ta làm trời làm đất ... Tóm lại, sau này đường đi không tốt lắm, cậu phải cẩn thận ứng phó.”
“Ừ, yên tâm đi.” Khương Xán cười khẽ: “Chỉ cần tôi không mắc lỗi, Trình Tiêu Tiêu muốn gây khó dễ cho tôi cũng không có cách nào.”
Vậy mà xế chiều hôm đó, Trình Tiêu Tiêu liền cố ý giao cho cô nhiệm vụ đặc biệt: “Một lát sẽ có buổi tiệc trà chiều, đây là danh sách tham dự. Đều là khách hàng lớn của công ty chúng ta, tốt nhất cô hãy chuẩn bị một chút đi.”
Khương Xán gật đầu một cái.
Trên danh sách có chừng mười mấy người. Buổi tiệc trà này sẽ không có quy mô lớn nhưng phải tinh tế để làm hài lòng khách hàng.
“Đúng rồi, Tổng giám đốc Vân của Tập đoàn Thần An, cô phải chú ý chút.” Trình Tiêu Tiêu nhếch môi: “Vị nữ cường nhân này cái gì cũng mạnh, nhưng lại dị ứng với đậu phộng, khi cô chuẩn bị bánh điểm tâm cho ông ấy, nhất thiết không được có đậu phộng.”
“Được, tôi nhớ rồi.”
Khương Xán cầm danh sách chân thành đi ra ngoài.
Mặc dù là người mới vào làm ngày đầu tiên, cô rất có phương pháp và tự mình chăm chút mọi chi tiết, đồng thời nhanh chóng sắp xếp buổi tiệc trà một cách hoàn hảo.
Tất cả người tham gia đều có mặt và mọi việc diễn ra theo trật tự.
Khương Xán đứng sang một bên, thở phào nhẹ nhõm, nhưng đúng lúc này, một tiếng hét thảm đột nhiên vang lên từ hiện trường.
“Tổng giám đốc Vân ngất xỉu rồi.”
Khương Xán sửng sốt một chút, vội vàng chạy tới kiểm tra. Ông Vân đã ngã xuống đất, mắt mở to, thở rất khó khăn.
Chỉ đến lúc này cô mới nhận ra rằng mình đã bị cô ta tính kế ...
“Khương Xán, tôi nhớ nhiệm vụ này là giao cho cô. Cô làm thế nào thành ra như vậy?”
Khương Xán cắn chặt môi, im lặng không lên tiếng.
“Đừng cãi nhau nữa.” Trợ lý của Tổng giám đốc Vân vô cùng lo lắng: “Làm ơn gọi xe cấp cứu. Nếu tình trạng này tiếp diễn, sẽ có người chết.”
Hiện trường đột nhiên trở nên hỗn loạn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
