Sắc mặt Khương Xán trở nên tái nhợt, cô ngơ ngác nhìn anh. Khóe miệng cô giật giật hai lần, cố nặn ra một nụ cười gượng gạo và ngượng ngùng.
“Tôi ... tất nhiên là Khương Dao.” Cô tránh ánh mắt của anh và vén tóc ra sau tai: “Lời đồn luôn khác với sự thật, đừng nghe lời bọn họ nói bậy. Tôi là con gái lớn nhà họ Khương, anh không lấy nhầm người đâu.”
Lần này, Cố Mang thực sự cười từ tận đáy lòng.
Không sao, anh có thể đợi.
Đợi đến ngày cô thừa nhận điều đó.
Khương Xán vội vàng quay người đi vào bếp, nhưng đúng lúc này, có tiếng gõ cửa vội vã vang lên.
“Cố Mang, cậu về nhà chưa?”
Cả hai đều sửng sốt cùng một lúc.
Cố Mang nháy mắt với Khương Xán, bảo cô về phòng, rồi đi mở cửa.
Thẩm Kiêu đứng ở bên ngoài, vẻ mặt lo lắng.
“Cố Mang, tôi nghe nói cậu đánh người ...” Anh ta còn chưa nói hết câu, đã nhìn thấy máu trên người Cố Mang, không khỏi thở dài: “Ôi trời, đúng là sự thật.”
“Bọn họ chỉ là một vài tên côn đồ.” Cố Mang bình tĩnh nói: “Hơn nữa, cuộc chiến cũng không quá khốc liệt, bọn họ sẽ không chết.”
“Vẫn chưa nghiêm trọng sao?” Thẩm Kiêu kéo anh sang một bên, thấp giọng nói: “Nội tạng của một người đàn ông bị vỡ rồi. Cần phải đưa anh ta đến bệnh viện thành phố Giang Châu ngay.”
Lông mày của Cố Mang giật giật, nhưng khuôn mặt vẫn không biểu lộ cảm xúc.
Là bọn họ tự tìm, ai để cho bọn họ dám đùa giỡn Khương Xán? Đánh chết cũng không quá đáng.
Cố Mang cởi áo ra, vứt bộ quần áo dính máu sang một bên, lấy quần áo sạch ra thay.
Anh biết rằng những người đó đều có gia thế nhất định, chẳng hạn như con trai của trưởng thôn, cháu trai của trưởng trấn, đều dựa vào thế lực gia tộc muốn làm gì thì làm ở nhiều thôn.
Anh đã muốn thu thập nhóm người này từ lâu rồi.
“Tôi nói này, sau cậu không đưa vợ cậu rời khỏi đây trước rồi tìm chỗ trốn đi?” Thẩm Kiêu khuyên nhủ: “Những người này không dễ đối phó, cậu là người tốt, đừng đánh trực diện với bọn họ.”
Cố Mang cảm thấy bây giờ anh ta rất ồn ào.
Đang muốn từ chối, ánh mắt liếc thấy Khương Xán vẫn đứng tựa cửa phòng.
“Tôi cảm thấy ... chúng ta không cần thiết phải trốn.” Cô nhỏ giọng nói.
Cố Mang ngẩn người, tiếp đó rất có hứng thú hỏi cô: “Tại sao?”
“Chúng ta không làm gì sai cả.” Cô tỏ vẻ kiên quyết: “Chính những người đó đã quấy rồi tôi giữa ban ngày ban mặt. Bọn họ là những người có lỗi trước. Chúng ta chỉ hành động để tự vệ thôi.”
Cố Mang nhìn cô với vẻ thưởng thức. Anh không ngờ rằng tuy cô trông yếu đuối và mỏng manh nhưng thực chất cô lại có nội tâm độc lập và mạnh mẽ, không sợ hãi bất cứ điều gì.
Một nụ cười nở trên môi anh.
“Tôi biết đó không phải là lỗi của cậu.” Thẩm Kiêu bất lực: “Nhưng gia tộc bọn họ rất mạnh ...”
“Chút quyền thế này còn thật không để tôi nhìn vào trong mắt.” Khương Xán cười nhạt: “Huống chi, coi như có quyền thế nữa, cũng không thể không giảng đạo lý nhỉ?”
“Này ...”
“Ừ, vợ tôi nói rất đúng.” Cố Mang cùng cô đứng chung một chỗ: “Lúc này mới giống người phụ nữ của Cố Mang tôi.”
Khuôn mặt nhỏ của Khương Xán hơi đỏ lên, cúi đầu.
Thẩm Kiêu than thở: “Hai người các người ...”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


-328046.png&w=256&q=75)