Bạch Cảnh Uyên vỗ đùi ý thức được mình đã gây ra một tai họa lớn rồi.
“Lão ... lão Diệp, cậu phải giúp tôi.” Bạch Cảnh Uyên không biết nên cười hay nên khóc. “Tôi chưa từng nghĩ tới chuyện tranh giành phụ nữ với Tam ca. Hơn nữa, mần non như Khương Xán không phải gu của tôi. Tam ca sao lại thích loại này ...”
Diệp Sâm nhấp một ngụm trà, lộ ra nụ cười đầy ẩn ý.
Đúng vậy, anh ta cũng chưa bây giờ biết, Hoắc gia Tam thiếu lạnh lùng không gần nữ sắc, lãnh khốc tàn nhẫn, chẳng những ở chỗ này lắc mình một cái thành Cố Mang, còn quan tâm đến một cô bé như Khương Xán như vậy.
“Không phải Tam ca đã nói là không quan tâm đến cuộc hôn nhân này sao, chỉ coi nó như một cái vỏ để ẩn náu thôi ...”
“Cậu tin những gì anh ấy nói sao?” Diệp Sâm trợn mắt nhìn anh ta.
“Chúng ta hãy chờ xem. Tôi thấy Khương Xán này không phải là người đơn giản. Ha, có lẽ đến lúc đó Tam ca cũng không muốn về Dương Thành nữa.”
...
Ăn trưa xong, Cố Mang chào Khương Xán rồi ra ngoài.
Ngôi làng này không lớn, trước khi Khương Xán được gả tới, anh thường đi bộ lên núi theo con đường làng. Nơi đây không có nhiều người và không khí trong lành, đặc biệt thích hợp để ở một mình.
Cố Mang thường cần những phút giây yên tĩnh để cẩn thận lên kế hoạch cho tương lai.
Nhưng hôm nay anh không thể nào bình tĩnh được. Những lời lẽ tục tĩu mà Khương Dao nói qua điện thoại cứ văng vẳng bên tai anh.
Anh hít một hơi thật sâu, chuẩn bị đi lên đỉnh núi, đột nhiên nghe thấy có người gọi mình từ phía sau: “Này, Cố Mang.”
Một chàng trai trẻ chạy từ con đường bên dưới lên, vẫy tay.
Cố Mang giật mình, khẽ nhíu mày.
“Lúc này ở chân núi, tôi còn tưởng anh giống tôi, không ngờ anh lại nhanh như vậy, tôi phải nhanh chân mới đuổi kịp được anh.”
“À mà vết thương của anh đã lành chưa? Anh có muốn tôi tìm thuốc cho anh không?”
Cố Mang gật đầu, bình tĩnh nói: “Cảm ơn, mọi chuyện bây giờ đã ổn rồi. Lúc đó tôi thực sự đã làm phiền anh rồi.”
“Chúng ta đều là anh em, cần gì phải khách sáo.”
Người đàn ông vỗ vai Cố Mang, hai người cùng nhau đi về phía đỉnh núi.
Nói thật thì Cố Mang rất cảm kích anh ta. Tên anh ta là Thẩm Kiêu, gia đình anh ta có chút danh giá và anh ta là một trong số ít người giàu có trong làng.
Thẩm Kiêu cũng là sinh viên đại học duy nhất trong làng và anh ta đã tốt nghiệp trường Y.
Năm tốt nghiệp trở về, anh ta tình cờ gặp Cố Mang đang dưỡng bệnh ở nhà. Thẩm Kiêu là người có tấm lòng nhân hậu. Mọi người trong làng đều cho rằng Cố Mang tính tình ký quái, khó gần, nhưng Thẩm Kiêu lại là người duy nhất vài ngày một lần đến kiểm tra vết thương của anh, thậm chí có lúc còn mang cho anh một ít thuốc đặc trị.
Tình bạn bất ngờ có được trong lúc khó khăn này khiến Cố Mang cảm thấy ấm áp.
“À, nhân tiện, tôi vẫn chưa hỏi thăm cuộc sống hôn nhân của anh thế nào.” Thẩm Kiêu vui vẻ cười, nhìn anh từ trên xuống dưới: “Trông anh rất vui vẻ, anh và vợ mới có hòa thuận không?”
“Nói đến chuyện này, tôi là người mai mối cho hai người. Khi nào thì anh định đưa cô dâu mới ra ngoài tụ tập?”
Khuôn mặt Cố Mang tối sầm lại, nụ cười cực kỳ không tự nhiên.
Anh đến ngôi làng này để tĩnh dưỡng, tình cờ biết được rằng toàn bộ thành viên trong nhà họ Cố đã không còn nữa. Cố Mang trên thẻ căn cước trông rất giống anh, vì vậy anh đã lấy thân phận của người đó.
Anh che giấu danh tính của mình chỉ để giữ kín thông tin.
Anh không muốn kết hôn.
Có lúc Thẩm Kiêu trở nên quá nhiệt tình đến mức khó có thể cưỡng lại ...
“Đúng rồi, nghe nói cô con gái lớn nhà họ Khương tính tình rất xấu?”
Thẩm Kiêu nhìn anh với vẻ lo lắng: “Ồ, dù sao thì cô ấy cũng là con gái được nuôi dưỡng trong lòng bàn tay gia đình, không tránh khỏi có chút tình tình công chúa. Anh có thể chịu đựng được thì tốt. Đừng kén chọn phụ nữ.”
“Ừ, tôi biết rồi.” Cố Mang trả lời một cách bình tĩnh.
Mặc dù cuộc hôn nhân này không nằm trong kế hoạch của anh, nhưng may mắn là anh không phải kết hôn với con gái lớn nhà họ Khương.
Nếu như người gả cho anh thực sự là Khương Dao, có lẽ anh còn muốn bóp chết Thẩm Kiêu.
Hai người đã lâu không gặp, Thẩm Kiêu liền mời anh đến nhà mình uống vài ly. Cố Mang đang băn khoăn không biết nên từ chối thế nào thì đột nhiên có mấy bà thím chạy dọc theo con đường núi.
“Này, Cố Mang, cậu đã đến rồi sao không nhanh về nhà đi.”
“Nếu cậu không về, cô vợ bé nhỏ của cậu sẽ không chịu nổi đâu.”
Những người phụ nữ trong làng đều thích buôn chuyện: “À, nếu muốn trách thì trách cô vợ trẻ của cậu đi. Cô ấy đẹp đến mức bất kỳ người đàn ông nào nhìn thấy cũng sẽ mất hồn. Sao cậu vẫn còn tâm trí lang thang trên núi? Nếu cậu không quay lại, sẽ có chuyện chẳng lành xảy ra đấy.”
Sắc mặt Cố Mang thay đổi, vội vã chạy về nhà.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



