Tần Du cẩn thận đỡ lấy cô, Ôn Thập Nhất thuận thế vươn đôi cánh tay thon dài vòng qua ôm lấy cổ anh, tựa đầu sang, tìm một vị trí thoải mái rồi nằm im bất động.
Anh thoáng khựng lại, rũ mắt chăm chú nhìn cô.
Lúc này kính của Ôn Thập Nhất đã bị đeo lệch sang một bên, hàng mi cong vút khẽ run rẩy, gương mặt vương men say thoáng hiện vẻ mệt mỏi.
"Anh là ai? Tại sao lại ở chung với Thập Nhất?"
Trong lòng Mộ Nhuyễn Nhuyễn dâng lên cảm giác khó chịu, chẳng lẽ Thập Nhất có bạn trai mà lại cố ý giấu giếm không nói cho cô ấy biết sao?
"Cô có thể coi tôi là bạn cùng phòng của cô ấy."
Người già và trẻ con đều đã ngủ say, chỉ còn lại anh ngồi ở phòng khách đợi cô về.
Vốn dĩ nếu cô còn không về thì anh đã định gọi điện thoại rồi, không ngờ lại nghe thấy tiếng động nói chuyện ngoài cửa.
Anh bế bổng Ôn Thập Nhất đưa vào đặt lên giường trong phòng ngủ, xoay người kéo rèm lại, căn phòng lập tức chìm vào bóng tối.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



