Ôn Thập Nhất nghiến răng, kìm nén cơn giận nói: "Dã thiếu, còn cần tôi làm gì nữa không?"
"Tối nay tôi phải đi dự tiệc, cô đương nhiên phải đi theo hầu hạ."
Giọng điệu cao cao tại thượng của anh quả thực khiến người ta chỉ muốn giáng cho một cái tát.
"Mấy giờ tối vậy ạ? Dã thiếu, tôi cần kiếm tiền nuôi sống bản thân, công việc gia sư đã hẹn trước với người ta rồi, hai tiếng là có thể xong, hay là đợi tôi dạy xong rồi sẽ qua tìm anh nhé?"
Cô cố gắng nói nhỏ giọng lại, giọng nói êm tai hệt như một làn gió mát ngày hè, khiến người nghe thấy tâm trạng vô cùng khoan khoái.
Tề Cận Dã nhìn chằm chằm cô, khuôn mặt của con nhỏ nô lệ này trông thật sự quá đỗi bình thường, chỉ có đôi mắt là bắt mắt, ngặt nỗi lại còn đeo cặp kính gọng đen trông quê mùa chết đi được.
Anh khá vừa lòng trước thái độ ngoan ngoãn vâng lời này của cô, bèn dùng giọng điệu như đang bố thí nói: "Được thôi, chín giờ, đến biệt thự của Lý Ngạo, địa chỉ gửi cho cô rồi đấy, thử dám đến muộn xem."
Sau khi thoát khỏi chỗ Tề Cận Dã, Ôn Thập Nhất đến trường đón Tần Thuật về nhà nấu cơm, lại làm phiền chú ở tiệm tiện lợi trông nom bà nội Tần giúp, kế đó liền bắt xe buýt đến chỗ dạy gia sư.
Lần này, người cô dạy là một nam sinh lớp 11, học lực tầm trung, trông có vẻ lặng thinh, không thích nói nhiều.
Ôn Thập Nhất tận tụy dạy xong tiết học kéo dài hai tiếng đồng hồ.
Khi buổi học sắp kết thúc, cậu nam sinh bỗng nhiên nhìn cô nói: "Chị Thập Nhất, giọng nói của chị hay thật đấy."
"Đã có ai từng nói với chị chưa? Trên người chị có một nét cuốn hút khiến người ta muốn chinh phục, với lại, lúc nãy khi chị giảng bài cho em, đôi môi... trông rất dễ hôn."
Sắc mặt cô hơi đổi, cau mày nhìn đối phương.
Nói dứt lời, cô thu dọn đồ đạc của mình, xoay người bước ra khỏi phòng.
Ngoài phòng khách, mẹ của cậu bé với nụ cười hiền hậu đưa tiền học phí vào tay cô, tiện thể hỏi han tình hình buổi học.
Ôn Thập Nhất thuật lại đúng sự thật, sau đó liền rời khỏi căn biệt thự.
Lúc này, thời gian đã là tám giờ mười phút tối.
Cô xem qua địa chỉ Tề Cận Dã gửi tới, bắt taxi qua đó phải mất nửa tiếng.
...
Lý Ngạo có một căn biệt thự riêng tọa lạc ở khu Ngõa Viên số 7 sầm uất. Phần lớn những người sống ở đây đều là con cháu quý tộc phía đông thành phố, có tiền có quyền, là một trong những khu dân cư xa hoa bậc nhất phía đông thành phố.
Sau khi Ôn Thập Nhất đến nơi, cô trao đổi qua tình hình với anh bảo vệ ở cổng. Đối phương nhìn thấy cô, dường như đã được dặn dò từ trước nên liền trực tiếp mở cổng cho cô vào trong.
Bước vào khu biệt thự, cô đi bộ hơn mười phút mới đến trước cửa căn biệt thự sang trọng của Lý Ngạo.
Lúc này cửa lớn biệt thự đang mở toang, cô thuận lợi bước vào, tiện tay khép cửa lại, kế đó liền nhìn thấy trong đại sảnh nguy nga lộng lẫy, tầng lớp nam thanh nữ tú quyền quý cùng hội với Tề Cận Dã đang thỏa sức uống rượu nhảy múa theo điệu nhạc.
Trên ghế sô pha, Nhật Sâm Điệp Tử cùng Vinh Tuyết Nhi đang ngồi nói chuyện với nhau, còn ở vị trí trung tâm là Lý Ngạo và Tề Cận Dã.
"Thập Nhất, cậu cũng tới rồi à!"
Bất thình lình, Mộ Nhuyễn Nhuyễn chẳng biết từ đâu chạy tới, nắm lấy tay cô tươi cười rạng rỡ: "Ban đầu tớ còn lo sẽ không quen với những nơi thế này, giờ có cậu đi cùng, tớ thấy yên tâm hơn nhiều rồi."
"Đi thôi, tớ dẫn cậu qua đó."
Mộ Nhuyễn Nhuyễn trông chẳng có chút gò bó nào, dù sao từ nhỏ cô ấy cũng được bố cưng chiều như công chúa, dẫu thời gian đầu từng nghèo khó nhưng chưa bao giờ phải chịu khổ cực.
Cũng chính vì thế mà cô ấy mới có can đảm đứng lên phản kháng trước cường quyền và các thế lực tàn ác.
Chỉ là, thiết lập mà truyện tranh dành cho cô ấy lại có phần quá lụy tình, dây dưa không dứt trong chuyện tình cảm, đối với những việc táng tận lương tâm mà mấy gã nam chính làm vì mình, cô ấy cũng chọn cách im lặng dung túng.
Trong số đó, kết cục của Vinh Tuyết Nhi và Nhật Sâm Điệp Tử đều chẳng mấy tốt đẹp.
Một người sau khi bị làm nhục tập thể thì tinh thần hoảng loạn thất thường, còn người kia thì trong chính buổi tiệc đính hôn với Tề Mục Chi đã bị Tề Cận Dã tung ra hàng loạt ảnh nóng, vì không chịu nổi nhục nhã mà chọn cách tự vẫn.
Kẻ trước còn có thể coi là đáng đời, nhưng người sau thì chỉ vì chiếm giữ thân phận vị hôn thê của Tề Mục Chi, khiến nữ chính trở thành kẻ thứ ba trong miệng người đời, mà Tề Cận Dã vì muốn làm nữ chính vui vẻ đã hủy hoại hoàn toàn cuộc đời của Nhật Sâm Điệp Tử.
Lúc này, Ôn Thập Nhất được cô ấy dắt tay đi tới trước mặt nhóm người Lý Ngạo.
Thấy hai người xuất hiện, ánh mắt đầy hứng thú của Lý Ngạo lướt qua một lượt trên người Mộ Nhuyễn Nhuyễn, sau đó dừng lại trên người Ôn Thập Nhất.
"Chậc chậc, cùng là nô lệ mà sao khác nhau một trời một vực thế này?"
Anh nhìn Ôn Thập Nhất với vẻ ghét bỏ, cái miệng độc địa buông lời mỉa mai: "Bộ đồ này chẳng lẽ bới từ trong thùng rác nào ra đấy chứ?"
Lý Ngạo là kẻ coi trọng nhan sắc, cách ăn mặc này của Ôn Thập Nhất quả thực khiến anh thấy gai mắt vô cùng.
Tề Cận Dã nhìn chằm chằm Ôn Thập Nhất. Cô mặc chiếc áo phông trắng dáng rộng, bên dưới là chân váy xếp ly màu đen dài đến đầu gối, đôi giày vải trắng dưới chân vì đi quá nhiều lần nên đã xuất hiện vài vết mòn rách.
Toàn thân toát lên vẻ nghèo nàn túng thiếu, quả thực làm mất mặt anh.
Sắc mặt Tề Cận Dã trầm xuống, đặt cạnh so sánh thì Mộ Nhuyễn Nhuyễn quả thực nổi bật hơn hẳn.
Trên người cô ấy mặc chiếc váy yếm màu hồng hàng hiệu, đôi cánh tay để trần trắng trẻo thon dài, cộng thêm khuôn mặt vốn đã xinh đẹp, so sánh ra chẳng khác nào biến Ôn Thập Nhất thành một đứa người hầu.
[Đáng ghét thật, Thập Nhất, cô đừng để tâm lời bọn họ nói nhé, tôi thấy cô xinh đẹp lắm mà, chỉ cần cô đổi cách ăn mặc là chắc chắn sẽ khiến mắt bọn họ phải lác hết cho xem!]
Hệ thống bất bình lên tiếng an ủi cô.
Ôn Thập Nhất thì chẳng hề bực bội gì, ngoại hình đối với cô cũng đâu thể mài ra mà ăn được.
"Cút sang một bên, đừng lượn lờ trước mắt tôi nữa."
Tề Cận Dã lạnh lùng quát cô.
Ôn Thập Nhất gật đầu, ngoan ngoãn đi đến một góc khuất chẳng ai chú ý tới, cầm lấy bánh ngọt trên bàn ăn cho lót dạ.
Lúc này, điện thoại của cô bỗng vang lên tiếng chuông thông báo.
Lấy ra xem, cô nhận ra là cuộc gọi từ Tần Du.
Ôn Thập Nhất bấm nút nhận cuộc gọi.
"Có chuyện gì thế?"
"Nghe A Thuật nói cô nấu cơm xong là đi ra ngoài luôn à?"
Ôn Thập Nhất vừa gặm bánh ngọt vừa đáp: "Vâng, hôm nay tôi có chút việc."
Tiếng thở của Tần Du ở đầu dây bên kia có phần nặng nề, sau một khoảng lặng ngắn, anh mới mở lời: "Bao giờ thì về? Tôi... lần trước đã hứa dẫn cô đi dạo phố, cô còn nhớ chứ?"
"Anh xuất viện được rồi sao?"
"Vốn dĩ cũng chẳng có chuyện gì to tát, nằm hai ngày là đủ rồi."
Ôn Thập Nhất không đồng tình chau mày: "Anh đừng có xem nhẹ sức khỏe của mình như thế được không? Đã ra nông nỗi này rồi còn dạo phố cái gì nữa? Nằm yên nghỉ ngơi cho khỏe đi."
Tần Du khẽ cười một tiếng, giọng điệu biếng nhác nghe có phần trêu ngươi quyến rũ: "Về nhà nằm cũng vậy thôi, tối nay tôi ngủ với Tiểu Thuật, cô về sớm một chút đi, Tiểu Thuật bảo nhớ cô rồi đấy."
Ở đầu dây bên kia, giọng của Tần Thuật vội vàng cất lên: "Đúng rồi đó chị Thập Nhất ơi, chị phải về nhà sớm nha! Tiểu Thuật nhớ chị lắm luôn á!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)

