Biệt thự họ Tề.
Tại đại sảnh, Tề Cận Dã ngồi vắt vẻo trên ghế sofa, khuôn mặt lạnh lùng hiện lên vài phần âm trầm.
Người đàn ông mặc vest cầm những tờ đề thi và sổ bài tập do anh viết, đang kiểm tra mức độ hoàn thành.
Thấy mỗi câu hỏi đều đã được làm xong, Tề Huyền Mặc liếc nhìn anh một cái, rồi tùy tiện ném đống bài tập đã giao này lên bàn trà.
"Kỳ sát hạch tháng sau, nếu mày vẫn đứng bét lớp như cũ, mày biết hậu quả sẽ thế nào rồi đấy?"
Ánh mắt Tề Cận Dã lóe lên một tia sắc lạnh, cười nhạt nói: "Nếu ông muốn phạt tôi thì không cần lấy thành tích ra làm cái cớ đâu."
Người phụ nữ ngồi bên cạnh cha Tề thấy cơn giận của ông sắp bùng phát, vội vàng vỗ nhẹ vào cánh tay ông để trấn an: "Thằng bé Cận Dã thành tích không tốt là do nó chưa chăm chỉ thôi. Nó và Mục Chi là anh em song sinh, chỉ cần chịu khó học hành thì chắc chắn cũng sẽ đạt toàn điểm A như Mục Chi thôi mà."
Tề Huyền Mặc lạnh mặt, hai cha con nhìn qua có năm phần giống nhau, chỉ có điều đường nét khuôn mặt của Tề Huyền Mặc cứng rỏi hơn nhiều.
"Nó mà bằng được một nửa của Mục Chi thì tôi đã tạ ơn trời đất rồi."
"Dù sao trong mắt ông, tôi từ đầu đến chân đều không bằng Tề Mục Chi đúng không? Cha à, từ nhỏ đến lớn, ông có bao giờ thực sự nhìn thẳng vào tôi lấy một lần chưa?"
Ngón tay Tề Cận Dã siết chặt, phát ra tiếng kêu răng rắc.
Anh nhìn thẳng vào Tề Huyền Mặc, đáy mắt hiện lên vài phần tự giễu, nhưng nhiều hơn thế vẫn là sự hận thù lạnh thấu xương như tẩm độc.
"Mày lấy cái gì ra để so sánh với anh trai mày?"
Tề Huyền Mặc thản nhiên nói xong câu đó, tầm mắt lướt qua tờ đề thi, giọng điệu trở nên mỉa mai: "Mấy thứ này, có câu nào là tự tay mày viết không? Tề Cận Dã, ngay cả chính mày còn không coi mình là người, thì còn trông mong gì tôi sẽ nhìn mày bằng con mắt khác?"
"Tháng sau, nếu không lọt được vào top ba mươi của khối, thì tự mình cút vào phòng tối mà chịu phạt."
"Thế này đi, để mẹ tìm cho con một giáo viên dạy kèm thật tốt, tháng này con hãy chăm chỉ học, cố gắng đạt thành tích cao, tuyệt đối đừng đối đầu với cha con nữa."
Tề phu nhân tự nói tự quyết xong liền trực tiếp cầm điện thoại lên, gọi một cuộc đi.
Tề Cận Dã thì đứng dậy đi đến phòng chơi game, chuẩn bị thông qua những cuộc chém giết kịch liệt trong trò chơi để quên đi những chuyện phiền lòng đang khiến anh bực bội này.
Anh ngồi trước máy tính, mở một trò chơi phiêu lưu bạo lực đầy máu me.
Trong thế giới trò chơi, anh đóng vai một kẻ sát nhân trong đêm tối.
Mỗi khi trời tối, thời khắc săn lùng thuộc về anh lại đến.
Vũ khí cận chiến trong game rất phong phú, âm thanh và hình ảnh đều được làm rất chân thực, khi chém người, thậm chí có thể nghe thấy tiếng xương bị băm nát vô cùng sống động.
Tề Cận Dã lạnh lùng hoàn thành hết nhiệm vụ săn lùng này đến nhiệm vụ săn lùng khác.
Khi trời sáng, anh cần tìm một nơi ẩn nấp để trốn tránh sự truy đuổi của những người chơi đóng vai cảnh sát.
Sau khi kết thúc một trận game sảng khoái, Tề Cận Dã lại châm một điếu thuốc một cách buồn chán.
Thoát khỏi thế giới ảo, cảm giác tẻ nhạt và chán đời đối với thực tại lại ùa về trong lòng.
Cuộc đời vô vị, thế giới vô vị.
Nếu có thể sớm hủy diệt thì tốt biết mấy.
Anh chằm chằm nhìn vào hình ảnh nhân vật của mình trong game, đáy mắt lóe lên những tia lửa tàn nhẫn.
...
Hai ngày cuối tuần, Ôn Thập Nhất đều ở bệnh viện chăm sóc Tần Du.
Cô ngồi bên giường bệnh của anh, sau khi gọt xong hoa quả cho anh, liền cầm điện thoại bắt đầu tìm công việc dạy kèm.
Cô có tham gia một nhóm của trung tâm gia sư, vì trước đây nhận được đánh giá khá cao nên chủ trung tâm này cũng rất coi trọng cô, có đơn hàng nào tốt đều ưu tiên giới thiệu cho cô trước.
Lúc này Ôn Thập Nhất vừa nhận được một đơn hướng dẫn giải đề toán lớp mười hai, chuẩn bị tối nay sẽ đi phỏng vấn.
Tần Du nằm đó ăn táo, ánh mắt lướt qua khuôn mặt cô: "Ở đây không cần cô chăm sóc đâu, tôi đi được nhảy được, cô cứ đi làm việc của mình đi."
Cô ngước mắt nhìn anh, suy nghĩ vài giây rồi gật đầu: "Được rồi, vậy tôi đi chuẩn bị phỏng vấn đây, anh nghỉ ngơi cho tốt nhé."
Tần Du khẽ gật đầu, đợi sau khi tiễn cô rời đi, sắc mặt anh mới đột ngột thay đổi, lấy điện thoại ra gọi một cuộc đi.
Đã hai ngày rồi, tiền thưởng của anh vẫn chưa nhận được.
Phía người phụ trách cũng không tài nào liên lạc được.
Anh vốn định sau khi tiền về tay sẽ tìm cho bà nội một bệnh viện điều dưỡng chuyên nghiệp, số tiền này rất quan trọng với anh, bình thường tiền tiết kiệm của anh đều dùng để lo cho Tần Thuật ăn học.
Là anh trai, anh muốn dành những điều tốt nhất cho em mình, nên Tần Thuật học ở trường quý tộc, cơ thể Tần Thuật yếu ớt nên đồ ăn thức mặc anh đều chọn loại đắt tiền.
Số tiền kiếm được từ việc làm thêm hàng ngày cơ bản mỗi tháng đều không còn dư.
Vì vậy anh mới nghĩ ra cách đi đường tắt, đến đấu trường để kiếm khoản tiền thưởng này về thuê người chuyên nghiệp chăm sóc bà nội.
Đây là số tiền anh đổi bằng cả mạng sống, nhất định phải lấy về.
Nhưng nếu phía đấu trường muốn lật lọng, thì với khả năng hiện tại của anh thì rất khó để đòi lại công bằng cho mình.
Bây giờ bên kia không nghe máy, anh chỉ đành thừa lúc y tá không chú ý, lén trốn khỏi bệnh viện, muốn đến tìm ông chủ Phí để hỏi cho rõ ràng.
Sau khi đến đấu trường ngầm, anh đã bày tỏ mục đích đến đây với người phụ trách.
Người phụ trách nhìn anh với ánh mắt đầy ẩn ý, sau đó đi lên lầu báo cáo thay anh.
Tần Du đứng dưới lầu với khuôn mặt nhợt nhạt, tay vịn vào lan can cầu thang, chờ khoảng mười phút thì cuối cùng ông chủ Phí cũng đi xuống.
Người đàn ông mặc vest chỉnh tề, trên người toát ra khí thế của kẻ bề trên, tay kẹp điếu thuốc, vừa hút vừa bước xuống lầu, đi đến trước mặt anh.
"Ám U, đừng trách tôi, ai bảo cậu đắc tội với vị đại thiếu gia kia chứ?"
Lời này vừa nói ra, Tần Du liền biết khoản tiền thưởng của mình đã tan thành mây khói.
Sắc mặt anh khó coi vô cùng, nhìn chằm chằm ông chủ Phí: "Các người định không giữ chữ tín sao?"
Ông chủ Phí nở một nụ cười giễu cợt, ánh mắt nhìn anh vô cùng lạnh nhẽo: "Cậu ở trong đấu trường dường như cũng không tuân thủ quy tắc trò chơi của bên chúng tôi nhỉ?"
"Cậu thực sự nghĩ người của tôi ngu ngốc đến mức lúc khiêng người ra còn hơi thở hay không mà cũng không biết sao?"
Sở dĩ không vạch trần là vì không muốn phá hỏng bầu không khí của khán giả tại hiện trường mà thôi.
Chỉ cần những đám quý tộc kia xem thấy vui vẻ, thì người tham gia có giở trò tiểu xảo gì, ông ta cũng có thể mắt nhắm mắt mở bỏ qua.
Nhưng anh tuyệt đối không nên đắc tội với khách quý của ông ta.
"Chỉ vì tôi không chịu tháo mặt nạ?"
Tần Du suy đi tính lại, cũng chỉ có điểm này là có khả năng khiến Tề Mục Chi nổi giận.
Ông chủ Phí lắc đầu: "Không, vị khách quý kia mắc bệnh sạch sẽ rất nghiêm trọng, kết quả là hôm đó máu trên tay cậu đã nhỏ lên giày của ngài ấy."
Sắc mặt Tần Du khựng lại, không thể tin nổi nhìn ông ta: "Chỉ vì lý do này?"
"Cậu cũng biết đấy, những cậu ấm quý tộc thân phận tôn quý này, thói hư tật xấu bao giờ cũng nhiều hơn người thường, tôi cũng không còn cách nào khác, nếu không cho ngài ấy một lời giải thích thỏa đáng thì sau này đấu trường sẽ mất đi một vị khách quan trọng."
Ông chủ Phí nhún vai, nói đến đây thôi, ông ta không nói thêm lời nào nữa, trực tiếp phớt lờ Tần Du đang đứng sững sờ ở đó mà lướt qua người anh.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)

